Chủ Nhật, 20/09/2020

Men rượu dẫn lối vào cung đường tội lỗi

10/12/2019 09:24

“Lâu nay anh em sống trong một mái nhà, hòa thuận với nhau, không ngờ rạng sáng hôm đó lại xảy ra cớ sự đau lòng này. Phận làm vợ, làm chị như tôi không biết nói thế nào cho phải lẽ”, chị Hoàng Thị Ngọc Yến (vợ bị cáo Huấn) nghẹn lời.

Là con thứ 7 trong gia đình có 8 anh chị em, Đinh Trường Huấn (SN 1962, trú tại TP.Huế) học hết lớp 10 thì nghỉ học đi bộ đội. Với bản tính hiền lành, chịu thương chịu khó, dáng vẻ đĩnh đạc cùng làn da rắn rỏi đậm chất lính, Huấn được nhiều người yêu mến.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ với đất nước, Huấn trở về quê hương sống cùng bố mẹ và đi làm thợ nề. Đầu những năm 90, Huấn làm quen với Hoàng Thị Ngọc Yến (SN 1970), rồi thành vợ thành chồng.

Về chung sống với nhau, Huấn vẫn tiếp tục công việc thợ nề, còn Yến mở hàng buôn bán làm kế sinh nhai. Cuộc sống vợ chồng hạnh phúc nhưng họ lại chậm về đường con cái dù người đời thỉnh thoảng cũng buông lời dèm pha, vợ chồng họ vẫn động viên nhau vượt qua.

Thế rồi hạnh phúc cũng mỉm cười với họ, năm 2003 đứa con trai kháu khỉnh đầu lòng ra đời, ngôi nhà bắt đầu rộn ràng tiếng trẻ thơ. Cuộc sống tưởng như thế là đã yên nhưng nghiệt ngã thay, trong một lần Huấn lên cơn sốt rét nặng và phải đi bệnh viện cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Sau cơn bạo bệnh ấy, Huấn được bác sĩ kết luận là “Điếc vĩnh viễn”.

Từ đó, tiếng cười trong ngôi nhà nhỏ dần tắt thay vào đó là sự cáu gắt, nổi nóng, mất tự chủ của Huấn. Đang một người sức dài vai rộng, trụ cột chính của gia đình bỗng một ngày thành khiếm khuyết, Huấn như biến thành một con người khác, Không nghe được nên chẳng biết thiên hạ nói gì, những ẩn ức của bản thân cũng chẳng thể nói ra nên Huấn càng thêm ức chế. Men rượu thành người bạn để Huấn giải tỏa muộn sầu trong lòng.

Gánh nặng kinh tế ngày một đè nặng lên vai người vợ, đầu năm 2018, Yến quyết định một mình vào TP.Hồ Chí Minh buôn bán hàng ăn. Xa mặt thì cách lòng, cũng thời điểm này vợ chồng bắt đầu nãy sinh nhiều mâu thuẫn. Tháng 6/2018, Huấn tình cờ phát hiện trong zalo máy điện thoại đang sử dụng có bức ảnh một người đàn ông lạ mặt đang ôm Yến. Huấn nhắn tin hỏi Yến: “Chụp với người nào trong ảnh đó?”, Yến trả lời: “Anh của bạn”, Huấn tiếp tục hỏi: “Anh của bạn sao chụp thân thiết rứa?”, Yến không trả lời mà cắt liên lạc với Huấn. Sự im lặng của Yến càng làm sự nghi ngờ trong Huấn tăng lên.

Ngày 07/8/2018, Yến về Huế giỗ bố đẻ nhưng không về nhà. Khác hẳn những năm trước, năm nay gia đình Yến cũng không mời Huấn qua ăn đám giỗ bố vợ dẫn đến sự mặc cảm, tự ti và trên hết là sự ức chế trong Huấn bị đẩy lên đỉnh điểm. Huấn cảm thấy gia đình vợ không còn tôn trọng mình nữa.

anh-1-1-w500-h375.JPG

  • Bị cáo Đinh Trường Huấn tại phiên tòa

Ngày 08/8/2018, Huấn ở nhà uống rượu một mình đến 02 giờ ngày 09/8/2018. Do bực tức vì hành động của vợ, cơn men dẫn lối Huấn cùng với con dao nhọn dắt sau lưng đến nhà bà Trần Thị Cháu (là mẹ vợ của Huấn) để tìm Yến nhưng gọi cửa nhiều lần cũng không ai ra mở.

Một lúc sau Huấn dùng tay kéo cửa vào được nhà và nói lớn: “Yến đâu rồi” nhưng không thấy ai trả lời. Huấn tiếp tục đi đến giường anh Hoàng Ngọc Thắng (con trai bà Cháu) lúc này đang nằm ngủ, tay cầm dao đưa qua lại trước mặt anh Thắng thì anh Thắng nói bà Cháu bật điện lên.

Lúc này Huấn quay sang phía bà Cháu và nói: “Con bà là một con điếm”, nghe ồn ào, anh Hoàng Ngọc Chạy (SN1975, là con trai bà Cháu) từ dưới nhà đi lên nói với Huấn: “Anh làm chi mà nói với mạ ồn ào rứa?”.

Trong cơn say, Huấn cũng không nghe được những gì người em vợ nói liền nghĩ anh Chạy đang muốn ngăn cản mình, không cho mình gặp vợ. Thế rồi, gã bước tới đâm một nhát vào bụng của anh Chạy. Sau khi gây án, Huấn rút dao trên người anh Chạy ra rồi đi về nhà mình tại 52/7 Nguyễn Chí Thanh, phường Phú Cát, TP.Huế.

Anh Chạy được mọi người đưa đi cấp cứu nhưng đã chết trên đường đến bệnh viện. Đến 4 giờ 45 phút sáng ngày 09/8/2018, Công an TP.Huế đã bắt được Huấn và thu giữ con dao gây án tại nhà.

Chiếc xe chở Huấn dừng lại ở góc sân tòa, ánh mắt người đàn ông dáo dác tìm vợ và con trai. Người vợ trẻ vừa nhìn thấy chồng chẳng nói được câu gì… Khác với những phiên tòa xét xử “Giết người” khác, phiên tòa hôm nay không một chút trách hờn, oán hận từ phía gia đình bị hại. Ngược lại, họ còn có lời xin giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo.

Trước ngày vụ án xảy, bị cáo Huấn và nạn nhân Hoàng Ngọc Chạy có mối quan hệ thân thiết. Họ thường xuyên qua lại giúp đỡ lẫn nhau, thỉnh thoảng lại hẹn nhau nhâm nhi.

anh-2-1-w1000-h562.jpg

  • Bị cáo Huấn bị điếc nên phiên tòa sử dụng máy chiếu để xét hỏi và có con trai ngồi bên để hỗ trợ

Tại tòa, bà Cháu mẹ vợ của bị cáo cũng là mẹ đẻ của nạn nhân rưng rưng nước mắt: “Đứa nào cũng là con của mình, tôi coi con rể cũng như con ruột của mình. Sự việc xảy ra là một bi kịch của gia đình, thằng Chạy số nó ngắn ngủi và đã về với ông bà, còn thằng Huấn nó cũng là đứa ngoan hiền, nó chỉ lỡ tay chứ không cố ý. Tôi mất thằng con ruột rồi, bây giờ không muốn mất thêm thằng con rể nữa”.

Sau bi kịch đau lòng này, có một người vợ, một người chị, một người mẹ dường như đã chết lặng, chị Yến nghẹn lời: "Lâu nay anh em sống trong một mái nhà hòa thuận, không ngờ rạng sáng hôm đó lại xảy ra cớ sự đau lòng này. Giá như tôi giải thích rõ ràng với chồng mình thì mọi chuyện đã không đi xa như thế!".

Giờ đây, người phụ nữ đau khổ ấy chỉ còn biết hằng ngày thắp nén nhang lên bàn thờ người em xấu số, đồng thời cầu mong pháp luật khoan hồng cho chồng mình được nhẹ tội để sớm ngày đoàn tụ với gia đình, chăm lo cho con cái.

Được cho nói lời sau cùng, bị cáo Huấn trải lòng: “Giờ đây bị cáo không mong gì hơn, chỉ mong gia đình nhà vợ nguôi ngoai nỗi đau. Xin HĐXX xem xét giảm nhẹ án cho bị cáo sớm về với vợ con”.

Sau thời gian nghị án, nhận định hành vi của bị cáo Đinh Trường Huấn thể hiện sự coi thường pháp luật, coi thường tính mạng của người khác vì vô cớ mà bị cáo đã tước đoạt sinh mạng của một con người vô tội, hành vi đó đã phạm vào tội “Giết người” thuộc trường hợp “có tính chất côn đồ” được quy định tại điểm n, Khoản 1, Điều 123 của Bộ luật Hình sự, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo mức án 16 năm tù.

Phiên tòa kết thúc, nhìn người phụ nữ khóc cạn nước mắt vì bất lực nhìn chồng trong phút ân hận muộn màng đứng trước bục khai báo. Những người dự khán cũng thầm tự hỏi giờ trách ai? Lỗi tại ai? Phải chăng là vì rượu, vì hơi men, vì phút không cầm lòng được để rồi Huấn phải trả giá bằng những ngày tháng lao tù cùng nỗi day dứt khôn nguôi…

Anh Vũ