Chủ Nhật, 15/12/2019

Ba mươi năm tù cho một “kiếp đỏ đen”

26/10/2019 09:16

Đắm chìm trong “kiếp đỏ đen”, bị những đồng tiền tội lỗi trên các chiếu bạc cám dỗ đến nỗi phải mang nợ nần rồi trở thành tên cướp. Cái vòng kim cô ấy đã đẩy hắn vào chốn lao tù.

Cướp tiệm vàng

Khoảng 12h30 ngày 16/4/2019, một người có dáng vẻ của một phụ nữ cao to, mặc áo khoác màu đỏ trùm đầu, đội nón bảo hiểm xanh dương, ba lô sau lưng, khẩu trang che kín mặt, bước vào tiệm vàng của bà Đặng Kim Khanh (SN 1968, ở tổ 18, khóm Long Hưng, phường Long Châu, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang).

Đối tượng hỏi mua 1 nhẫn trơn 1 chỉ vàng 24K. Đang ở phía trước, thấy khách hỏi mua vàng, bà Khanh vội bước vào bên trong quầy với ý định lấy hàng cho khách xem. Nhanh như chớp, người khách trùm áo đỏ bám theo, xô bà Khanh ngã xuống đất, lấy bộ kích điện giấu trong ba lô ra, tay trái kẹp cổ nạn nhân, tay phải dùng chích điện đâm nhiều nhát vào người bà Khanh.

Biết gặp phải cướp, bà Khanh nhanh trí giả vờ bất tỉnh, nằm im không động đậy. Yên chí, đối tượng tuần tự mở các ngăn tủ gom tiền vàng cho vào ba lô. Lợi dụng lúc tên cướp bước sang ngăn tủ phía trong, bà Khanh bật dậy, chạy ra khỏi quầy tri hô: “Cướp… cướp…”. Tên cướp đuổi theo, một lần nữa xô bà ngã Khanh xuống đất, tiếp tục chích điện vào người bà, lần này thì bà Khanh bất tỉnh thật sự.

tu-1-w700-h394.jpg

Bị cáo tại phiên tòa

May sao, tiếng kêu cứu của bà vừa kịp để người dân quanh đó nghe thấy. Mọi người cùng hiệp sức bắt giữ tên cướp khi đối tượng có ý định tháo chạy khỏi hiện trường.

Chỉ đến khi tên cướp được yêu cầu cởi bỏ khẩu trang, khăn áo ra, mọi người mới tá họa đó không phải là một phụ nữ. Hắn chính là Nguyễn Thanh Phương, tức Phương Việt kiều (sinh năm 1981, trú tại khóm Long Thạnh D, phường Long Thạnh, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang).

Kiếp đỏ đen

Những ai từng quen biết với Phương Việt kiều đều ghi nhận hắn là người thuộc về “thế giới đỏ đen”. Hắn đến với cờ bạc không phải vì nghèo túng nên thử tìm kiếm vận may, cũng không hẳn là “Nhàn cư vi bất thiện”. Hắn đắm chìm trong kiếp đỏ đen bởi niềm “đam mê bất tận” với trò chơi này.

Có bao nhiêu tiền, Phương cũng gom góp “nướng” vào bài bạc, hầu thỏa mãn thú vui tiêu khiển của mình. Không chỉ ở trong nước, các casino thuộc địa phận Campuchia bên kia Cửa khẩu Vĩnh Xương cũng là nơi thường xuyên in dấu chân Phương. 

Cách một ngày trước khi ra tay cướp tiệm vàng, hắn cũng qua Campuchia đánh bạc. Mang theo trong túi khoảng 70 triệu đồng, Phương điều khiển xe mô tô vượt qua cửa khẩu với hy vọng khi trở về, số tiền mà hắn mang về có thể gấp mười, gấp trăm con số 70 triệu. Nghĩ tới những món nợ, chưa đầy 6 tháng đã lên tới gần cả tỷ đồng, sau chuyến đi này hắn sẽ trả sạch, hắn sẽ lại tiếp tục thong dong trong cái thế giới của hắn, hắn cảm thấy phấn chấn hẳn lên.

“Ông trời” không chiều lòng hắn, sau gần 2 giờ chơi Tài xỉu, hắn thua sạch túi. Hắn quyết định mang xe mô tô cầm với giá 10 triệu đồng để có tiền tiếp tục gỡ gạc. “Vận may” lại từ chối hắn. Hắn rời casino với 5 triệu đồng cuối cùng.

Về nhà, đêm đó hắn trằn trọc, suy tính. Thống kê số tài sản đem đi cầm cố cùng với số nợ mà hắn còn chưa trả được, hắn mới nhận ra, bài bạc đã “ngốn” của hắn hơn 1 tỷ đồng chỉ trong vòng mấy tháng. Hắn biết hắn không còn khả năng trả nợ. Hắn nằm gác tay lên trán, nghĩ cách xoay xở.

“Cái khó” trong trường hợp của Phương không “ló được cái khôn” mà dẫn hắn ta đến hành vi phạm tội. Trong lúc túng quẫn, hắn nảy sinh ý tưởng: “Cướp”. Nhưng cướp ở đâu và bằng cách nào? Làm sao để không bị lộ tẩy? Bao nhiêu câu hỏi lởn vởn trong tâm trí hắn. Nghĩ mãi đến gần sáng, hắn cũng có câu trả lời: Cướp tiệm vàng, vì nơi đó số lượng tài sản lớn, lại không phải mất công lục lọi, tìm kiếm. Chuẩn bị hung khí gì để đề phòng bất trắc mà không gây chết người? Hắn nghĩ ra cách chích điện. Và để đánh lạc hướng điều tra, khó lộ tung tích, hắn chọn cách giả gái. Lọt vào tầm ngắm của Phương là tiệm vàng bà Khanh. Đó là khu vực hắn thường hay lui tới nên rất thông thuộc quang cảnh xung quanh và lịch sinh hoạt  của người trong tiệm. Hắn yên trí với những thủ đoạn táo bạo mà hắn nghĩ ra. Hắn nằm thao láo chờ sáng.

Sáng sớm hôm sau, Phương đi mua túi xách, balô, khẩu trang, nón, bao tay, bình ắc quy, dây điện, căm xe máy và một số dụng cụ khác đem về làm cây chích điện. Tất cả hắn cho vào ba lô đem đi cất giấu rồi thuê phòng nghỉ. Khoảng 12h cùng ngày, Phương đến chỗ cất giấu lấy đồ ra, đấu nối sơ bộ dụng cụ chích điện, rồi nhắm hướng tiệm vàng rảo bước.

Nhưng hắn đâu có ngờ lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó thoát.

tu-1-w700-h394.jpg

tu-1-w700-h394.jpg

Hiện trường và tang vật của vụ án

Cái giá phải trả

Kết thúc quá trình điều tra, ngày 24/9/2019 Tòa án nhân dân tỉnh An Giang đã đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm công khai. Tại đây, người ta còn được biết thêm trước đó bị cáo Phương Việt kiều đã từng có bốn tiền án về các tội: “Cướp giật tài sản”, “Cố ý gây thương tích”, “Tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có”. 

Mặc dù trước tòa, bị cáo Nguyễn Thanh Phương đã cố biện minh: “Bị cáo thiếu nợ nhiều quá không thể trả nổi, nên đã nảy sinh ý định cướp tiệm vàng để lấy tiền trả nợ, chứ không có ý định gì khác”. Song, Hội đồng xét xử đã nhận định: “Hành vi phạm tội của bị cáo Phương thuộc trường hợp đặc biệt nghiêm trọng. Bị cáo đã sử dụng công cụ nguy hiểm có thể dẫn đến chết người, nhằm làm cho nạn nhân không còn sức kháng cự hay truy hô, gây hoang mang, bức xúc trong dư luận quần chúng nhân dân, gây nguy hại cho xã hội, cần phải xử lý nghiêm”. Kết thúc phiên tòa sơ thẩm, Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Phương 30 năm tù về các tội “Giết người” và “Cướp tài sản”.

Không giống với các bị cáo khác khi đứng trước phiên tòa: tiều tụy, hốc hác, thất thần… Phương trông có phần tươi tỉnh hơn.  Nhìn hắn với thân hình vạm vỡ, khỏe mạnh, gương mặt sáng, sống mũi thẳng, vầng trán cao, khuôn mặt chữ điền đi cùng bộ râu oai nón… lộ rõ nét phong trần… ai cũng thầm tiếc sao một con người như thế lại hết lần này đến lần khác phạm tội, chấp hành xong hình phạt vẫn không sửa chữa được sai lầm, vẫn chọn cho mình một lối sống tha hóa không có ngày mai.

Trong 6 giai đoạn của cuộc đời một con người thì bước vào tuổi 40 được xem là “Tứ thập nhi bất hoặc” có nghĩa là khi người ta tới 40 tuổi sẽ hiểu thấu mọi đạo lý trong thiên hạ, phân biệt được việc phải hay trái cũng như hiểu được điều tốt xấu, hay dỡ, cái gì nên hay không nên…. Thế mà hắn lại để mình đắm chìm vào kiếp đỏ đen, bị những đồng tiền tội lỗi trên các chiếu bạc cám dỗ đến nỗi phải trả một cái giá quá đắt.

Vân Nhi