Sự kiện nổi bật
giá xăng
bóng đá
năng lượng tái tạo
lịch nghỉ Tết Nguyên đán
Tết Nguyên đán
AFF cup
Tìm kiếm

Thái Bình: Người chị 23 năm nuôi em trai bị tâm thần trong cũi sắt

23 năm ròng rã trôi qua cũng là khoảng thời gian mà bà Nhuận phải nuốt những giọt nước mắt vào trong, ngày đêm chăm sóc cho người em của mình ở trong cũi sắt do mắc bệnh tâm thần...

Bị bệnh tâm thần sau cuộc tình đổ vỡ

Thôn Nam Sơn, xã Hòa Bình, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình là một vùng quê nghèo. Người dân nơi đây chủ yếu sống nhờ vào cây lúa. Bên cạnh cái vẻ đẹp yên bình của một vùng quê thuần nông, nhiều người tìm đến đây không khỏi xót xa, ái ngại trước câu chuyện 23 năm nhốt em trai bị tâm thần trong cũi sắt của bà Vũ Thị Nhuận (67 tuổi).

 Căn nhà lup xụp của gia đình bà Nhuận

Gia đình bà Vũ Thị Nhuận được xếp vào diện cùng đinh của thôn Nam Sơn. Mặc dù kinh tế gia đình còn vô vàn khó khăn bà Nhuận còn phải nuôi người em ruột là ông Vũ Văn Hiến (57 tuổi) bị bệnh tâm thần trong cũi sắt suốt 23 năm có lẻ.

Tôi đến thăm gia đình bà vào một buổi chiều giữa tháng 2. Bên trong căn nhà cấp 4 lợp ngói cũ nát là căn phòng nhỏ hẹp, ông Hiến đang ở trong chiếc cũi sắt hoen gỉ chỉ rộng chừng 2m². Từ bên trong căn phòng ấy, mùi hôi thối, ẩm mốc bốc lên nồng nặc. Ông Hiến nằm bên trong lúc tỉnh lúc mê, cười nói một mình khiến những ai chưa từng tiếp xúc không khỏi sợ hãi, xót xa.

Khi được hỏi về cuộc đời mình, bà Nhuận đưa ánh mắt nhìn người em trai đang nằm trong cũi sắt rồi không giấu được những giọt nước mắt, bà chậm rãi kể. Năm 1984, ông Hiến khi ấy vẫn là chàng thanh niên ngoài 20 tuổi khỏe mạnh và là trụ cột của gia đình. Theo chính sách của Nhà nước, ông Hiến đi làm ăn kinh tế mới ở vùng Tây Nguyên. Ngày ấy, ông Hiến vẫn thường xuyên gửi tiền về để chăm lo cuộc sống gia đình, lo cho bố mẹ già ở quê.

23 năm qua, chiếc cũi sắt là nơi ông Hiến ăn ở trong đó

“Khi làm ăn trong vùng kinh tế mới, em tôi có đem lòng yêu thương một người con gái nhưng do không đến được với nhau nên cậu ấy sinh ra buồn phiền, chán nản. Năm 1988, cậu Hiến về quê rồi phát bệnh tâm thần từ lúc nào không hay. Em tôi thường xuyên bỏ nhà đi lang thang, đập phá đồ đạc, la hét, chửi bới, thậm chí hành hung họ hàng, làng xóm xung quanh”, bà Nhuận nhớ lại.

Ngày đó, mỗi khi bệnh tình tái phát, ông Hiến đi đến đâu trong làng ai cũng phải sợ hãi, tránh xa, nhất là những cô gái trẻ. Có lần lên cơn, ông Hiến đã cắn nát tay một người em họ của mình. Thời gian đầu, hầu như ngày nào họ hàng cũng có người đến phàn nàn, chửi bới vì tai họa do ông Hiến gây ra, nhưng lâu rồi thành quen.

Thương người con bệnh tật, bà Lương Thị Xuân (mẹ của bà Nhuận, ông Hiến) đã phải bán mọi đồ đạc trong nhà để đưa ông đi tìm thầy lang chữa bệnh, nhưng nhiều năm không có tiến triển. Vốn là trụ cột trong gia đình, ông Hiến trở thành gánh nặng, nỗi buồn lo cho cả gia đình.

“Khi mới phát bệnh, bố mẹ tôi thường xuyên phải đưa cậu Hiến đi khám Bệnh bên trại cầu Cau (Bệnh viện tâm thần cũ - PV). Trong nhà có cái gì đều bán sạch, từ đồ đạc, con lợn, con gà… nhưng nhiều năm mà bệnh không có tiến triển. Có lần buồn quá, gia đình lại túng quẫn, bố tôi đưa cậu Hiến đi ra sông để hai bố con cùng chết, nhưng mọi người ngăn lại”, bà Nhuận tâm sự trong nước mắt.

23 năm qua, bà Nhuận phải nuốt nước mắt vào trong để chăm lo cho người em bệnh tật

Một thời gian sau đó, bố ông Hiến qua đời. Bệnh tâm thần của ông càng thêm nặng, gia đình lại càng khánh kiệt, vì chỉ có mỗi mẹ già ở nhà nên bà đã quyết định đóng chiếc cũi sắt đưa ông Hiến vào đó để chăm lo, ngăn ông không đi ra ngoài đập phá, chửi bới, nguy hiểm cho làng xóm xung quanh.

23 năm nuôi em trong cũi sắt

Bà Nhuận lấy chồng ở huyện khác cách nhà 30km. Do hoàn cảnh bố mẹ già mất đi, chồng lại qua đời sớm do bạo bệnh nên bà đã quyết định xin chồng chuyển về nhà ngoại để tiện bề cuộc sống và chăm sóc người em bệnh tật. Từ khi bố mẹ mất đi, một mình bà Nhuận nuôi người em của mình trong bao nhiêu nỗi khó khăn, vất vả.

Hằng ngày, bà vẫn phải đưa cơm cho người em của mình qua song sắt nhỏ. Ban đầu, mỗi lần đưa cơm cho em, bà Nhuận lại phải thay bát đũa khác vì ông Hiến ném, đập vỡ liên tục. Bà Nhuận cũng cho biết, suốt 23 năm qua, mọi sinh hoạt, ăn ngủ, đến tắm giặt, vệ sinh cá nhân… cho ông Hiến đều do một tay bà làm. Tất cả chỉ diễn ra trong chiếc cũi sắt đó.

“Đến bữa ăn thì tôi cho cơm và thức ăn ra chiếc cặp lồng rồi để đó, đa phần thì cậu Hiến cũng tự xúc được, nhưng nhiều hôm tôi phải cho ăn từng chút một. Vì không dám thả ra ngoài nên việc vệ sinh cá nhân cậu ấy cũng làm luôn ở trong cũi sắt, xong thì tôi dọn dẹp sau”, bà Nhuận cho biết.

Gần 30 năm ông Hiến phát bệnh tâm thần, 23 năm nằm trong cũi sắt là bao ngày tháng bà Nhuận hết lòng chăm người em của mình. Nhiều đêm thấy tủi hờn với mọi người, họ hàng, làng xóm, nhưng những lúc ấy bà Nhuận lại thấy thương em mình nhiều hơn.

“Cứ hôm nào lên cơn thì cậu Hiến lại la hét, hát hò, chửi bới loạn lên. Chiếc bát ăn và thìa ăn cơm bằng inox nó cứ ném choang choang, những đêm như thế hàng xóm xung quanh đây mất ngủ, nhưng họ cũng thông cảm bởi chẳng ai chấp người điên. Những lúc như thế tôi chỉ ứa nước mắt, vừa thương em, lại buồn cho bản thân mình vì chẳng biết làm sao được. Đôi lúc buồn bã, tôi nghĩ đến cái chết, nhưng vì lo cho người em bị bệnh nên tôi cố gắng gượng bao năm qua và cũng là để thỏa di nguyện của bố mẹ tôi trước khi mất", bà Nhuận tâm sự.

Gia đình cũng nhiều lần đã cho ông Hiến đi chữa bệnh nhưng 3 lần đi trại tâm thần là 3 lần ông Hiến trốn bỏ về. Những lúc ấy gia đình, làng xóm lại được phen láo loạn, mất ăn mất ngủ. Có lần ông Hiến trốn viện rồi bỏ đi vào tận trong Tây Nguyên, đúng chỗ ngày trước đi làm kinh tế mới, may sao có người bà con gần nhà đang sinh sống ở trong đó phát hiện ra và đưa ông Hiến về quê.

Bà Nhuận cũng chia sẻ, hiện nay, bản thân bà cũng hay ốm đau do bệnh tim, lại không có lương hay trợ cấp gì, cộng thêm bà phải chăm lo cho ông Hiến và 2 đứa cháu nội còn nhỏ do mẹ chúng bỏ đi nhiều năm nay. Cả gia đình chỉ trông vào người con trai làm công nhân lương "ba cọc ba đồng". "Tôi cũng mong đưa cậu ấy đi viện tâm thần để được chăm sóc chu đáo hơn nhưng chỉ lo cậu ấy bỏ về như những lần trước. Rồi còn 2 đứa cháu nội tôi nữa, mẹ nó bỏ đi nhiều năm nay. Tôi chẳng biết phải sống thế nào những ngày tháng về sau nữa”, bà Nhuận nghẹn ngào.

 

Ngọc Ánh

Nhận xét

Nội quy: Nhận xét có tối thiểu 3 ký tự.

0 nhận xét

Bài viết cùng chuyên mục

Vụ mua xe trả góp của Cửa hàng Nguyễn Minh Sơn: Công an TP.HCM đã vào cuộc

Sau loạt bài điều tra của Công lý &Xã hội về “quy trình” mua bán trả góp xe gắn máy lạ kỳ của Cửa hàng Nguyễn Minh Sơn, Công an TP.HCM đã vào cuộc. Liệu các “khổ chủ” có tìm lại được công bằng?

Bi kịch đầu đời vì lỡ ăn “trái cấm”

Con trẻ bước vào độ tuổi dậy thì cần có sự quan tâm, sâu sát của cha mẹ. Sự thờ ơ của bậc làm cha, làm mẹ trong câu chuyện đau lòng dưới đây đã đẩy một đứa trẻ vào bi kịch ngay giai đoạn ...

Sự bất lực của người cha tàn tật…

“Tui từng là một người lính, vào sinh ra tử ngoài chiến trường đâu có sợ chi. Vậy mà giờ đành bất lực, không dạy nổi con thì tủi thân, day dứt lắm””, đôi mắt ông Nguyễn Hữu Bình buồn không đáy khi nhắc đến ...

TP HCM: Việt Hưng Phát bị tố lừa đảo tại dự án Dragon Land

Theo đơn tố cáo, sau khi lập hợp đồng thỏa thuận chuyển nhượng ký với khách hàng, thu tiền hàng trăm triệu đồng, Việt Hưng Phát không hề có đất giao như thỏa thuận và cũng không trả lại tiền.

Sứt mẻ tình xóm giềng vì cố giữ 7 cây bạch đàn giáp ranh

Nhiều lần ông Hùng cảnh báo và khuyên ông Tuất nên chặt hàng cây bạch đàn giáp ranh có nguy cơ gãy đổ vào công trình nhà mình nhưng không được, ông buộc phải khởi kiện vụ việc ra Tòa. Dù cãi chày, cãi cối ...

Người đàn bà “siêu lừa” với chiêu “nước mắt cá sấu”

Sự gian xảo của Nguyễn Thị Thủy đến ngày ra tòa vẫn tràn ra cả gương mặt. Ả không biết xấu hổ, ả không cần xấu hổ cho nên ả cũng chẳng màng chi chừa lại chút mặt mũi cho những người thân của mình…

Chuyến đi không hẹn ngày về

Có nằm mơ, Thu cũng không nghĩ chuyến đi chơi ngoại tỉnh lần đó lại là chuyến đi chẳng hẹn ngày về của cô. Càng chua xót và mặn đắng bờ môi khi nghĩ tới cảnh đứa con gái bé bỏng chưa từng rời khỏi ...

Lời từ biệt chưa kịp thốt ra…

Người vợ trẻ mở miệng nhưng phát hiện bản thân không nói được lời nào, chỉ còn lại sự nghẹn ngào xót xa. Cô ân hận tại sao không sớm nhận ra sự thay đổi của chồng, tại sao đến một lời từ biệt lúc ...

Bài học cảnh tỉnh từ chuyến đi chơi vùng biên đầy “mật ngọt”

Sang Trung Quốc làm thuê rồi lấy chồng bản địa, bị cáo quay lại lập kế hoạch lừa các cô gái nhẹ dạ từ Việt Nam sang bán dâm. Sau khi thoát khỏi địa ngục trần gian nơi xứ người, các nạn nhân đã tố ...

Cuộc “hồi hương” bất đắc dĩ sau 16 năm trốn nã

Khun Văn Dương ngồi khom lưng trên ghế dành cho bị cáo, tấm áo phạm nhăn lại, cái quần chật hẹp gói đôi chân bị vén lên cao, đôi mắt ngưng lại nơi chiếc còng sắt trắng bạc. Suốt 16 năm trốn nã, Dương tưởng ...