Sự kiện nổi bật
giá xăng
bóng đá
năng lượng tái tạo
lịch nghỉ Tết Nguyên đán
Tết Nguyên đán
AFF cup
Tìm kiếm

Chuyện đời buồn của sơn nữ xin… được chết

Gã chết, Bình bị bắt. Ngày bị đưa ra xét xử, tòa tuyên án 18 năm tù, Bình xin… được chết. Cô đã muốn chấm dứt tất cả để khỏi phải ngoái về quá khứ.

Phải nói là Bình đẹp. Ngay cả khi cô khoác trên mình chiếc áo kẻ sọc phạm nhân, vẻ đẹp đó vẫn rờ rỡ toát lên như đóa hoa rừng đương độ. Nhìn hai bàn tay cô thon dài xoắn xuýt vào nhau suốt buổi hàn huyên, tôi không thể nghĩ rằng, đôi tay ấy đã từng xả xuống 11 nhát dao để đoạt mạng người tình, ngay sau khi hai người vừa ân ái.

“Bông hoa rừng” lạc lối

Lê Thị Bình (SN 1985) là con út trong một gia đình nghèo có sáu anh chị em ở huyện Bắc Quang, Hà Giang. Bố mất sớm, từ nhỏ cô đã phải cùng với mấy anh chị em của mình bám mặt vào những triền núi thấp thểnh từ sáng cho đến tối để giúp mẹ trồng ngô, tỉa bắp mà cái đói, cái nghèo vẫn trúc trắc bám theo năm này qua năm khác.

Nhưng bù lại, ông trời ban cho Bình một nhan sắc mà hầu như người đàn ông nào nhìn vào cũng khó cưỡng. Vẻ đẹp khỏe khoắn của người vùng cao. Càng lớn, Bình càng đẹp. Học hết phổ thông, năm 2008, cô khăn gói về Hà Nội học làm đầu. Cô mong muốn sau khi thành nghề sẽ về mở một hiệu cắt tóc nhỏ nơi thị trấn Bắc Quang để kiếm tiền giúp mẹ, giúp gia đình thoát khỏi cảnh tù túng, bần hàn.

Hiệu làm đầu nơi Bình học nghề nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ở quận Cầu Giấy, kể từ khi có sự xuất hiện của cô, đàn ông nườm nượp kéo đến. Họ gội đầu, cắt tóc thì ít, mà kỳ thực là họ muốn tận mắt ngắm nhìn “vẻ đẹp lạ” ngoan hiền, trong trẻo của cô sơn nữ thì nhiều. Bao lời ong bướm bủa vây, chốn thị thành ngập tràn cám dỗ, Bình lại là “bông hoa núi rừng” ngờ nghệch, mỗi chớp mắt là thêm một lần ngơ ngác, ngỡ ngàng trước bao điều mới lạ. Cuối cùng Bình đã không đứng vững, cô bị gục ngã bởi vẻ hào nhoáng và những lời đường mật của một người đàn ông 30 tuổi quê ở Thái Nguyên.

Bình đang cố gắng cải tạo thật tốt để sớm được trở về với mẹ

Tin tưởng và trao thân cho người đàn ông ấy, Bình đâu ngờ gã đã có gia đình. Khi biết được sự thật đó, cô như người rơi xuống vực sâu hun hút, vật vã đớn đau. Quyết tâm rũ bỏ quá khứ, Bình về quê lập nghiệp. Nhưng khi nhận được điện thoại “trút bầu tâm sự” của người tình, rằng gã sống với vợ không hạnh phúc, sẽ cưới cô khi đã hoàn tất thủ tục ly hôn, Bình đồng ý nối lại tình xưa.

Rồi cái ngày định mệnh cũng đến. Sáng 10/11/2008, Bình từ Hà Giang về Hà Nội định lấy mỹ phẩm lên bán ở cửa hàng. Gã đã lái xe từ Thái Nguyên xuống đón cô ở bến xe Mỹ Đình, hai người thuê nhà nghỉ “mây mưa”. Sau đó, người đàn ông kia lén cầm điện thoại của cô, xóa số của chính mình được lưu trong đấy. Gã muốn bước ra khỏi cuộc đời cô, tinh tươm, không dấu vết. Mối tình đầu của cô đã bị nhạo báng, người đàn ông mà cô tôn thờ hóa ra chỉ coi cô như một món đồ chơi, công cụ tình dục. Uất nghẹn. Cùng đường. Bình như một con người khác. Cô điên cuồng dùng con dao gọt hoa quả đâm lia lịa lên thân thể người đàn ông vừa cùng mình hoan lạc, cho tới khi gãy cán mới thôi...

Xin Tòa cho được chết!

Gã chết, Bình bị bắt. Ngày bị đưa ra xét xử, tòa tuyên án 18 năm tù, Bình xin… được chết. Cô đã muốn chấm dứt tất cả để khỏi phải ngoái về quá khứ. Nhà nghèo không có tiền thuê luật sư, luật sư bào chữa cho Bình là do Tòa chỉ định. Mẹ cô từ Hà Giang xuống, còm cõi và héo úa, thương con thắt lòng mà không biết làm sao. Bà xin ở tù thay con…

Kể từ ngày về thụ án tại phân trại 4, Trại giam số 5 (Yên Định, Thanh Hóa), Bình nhận được rất nhiều lời động viên, chia sẻ của cán bộ trại giam cũng như sự cảm thông từ các bạn tù. Cô đã bình tâm lại, bớt hoảng loạn, hẫng hụt, trầm cảm và hay cười đùa trở lại với mọi người xung quanh. Cô đã học được cách chấp nhận số phận mình.

Bình bảo, cô đang tập đếm ngược thời gian. Dù rằng, cái án 18 năm là một khoảng mênh mông của chuỗi ngày dài vô định, nhưng cô biết, chỉ có cách giữ lòng yên bình, cải tạo thật tốt, những quyển lịch tháng năm dày cộp mới mau chóng được lật qua, cô mới sớm trở về với mẹ.

Lê Thị Bình: “Tòa xử 18 năm tù là đã cho tôi cơ hội làm lại cuộc đời.” 

Nhắc đến mẹ, Bình khóc rất nhiều. Những giọt nước mắt sám hối của cô vừa mới lăn khỏi tròng đã bị gió Lào táp lại, se thắt. Cô lo sợ, ở nơi núi cao kia, mẹ cô không gắng gượng được để chờ ngày con gái trở về. Sức lực của người đàn bà đầy khổ đau ấy, đã gặn chắt từng giọt để nuôi lớn cô, rồi lại phải đau đớn nhìn cô phạm tội. Bà đã cùng kiệt lắm rồi, lay lắt như ngọn đèn trước gió. Anh chị em cô mỗi người một hoàn cảnh, đều cơ cực như nhau. Gần một năm nay, Bình không hề có người thăm thân.

Biết hoàn cảnh éo le, khốn khó của Bình, các bạn tù cũng quan tâm và giúp đỡ cô rất nhiều. Họ chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và cả những món quà nho nhỏ mà họ nhận được qua mỗi lần người nhà thăm nuôi. Ngược lại, Bình cũng xem họ như những người thân ruột thịt trong gia đình.

Bình khoe với tôi xấp thư khéo đến mấy chục lá xếp trong túi đồ cá nhân. Cô viết, nhưng không gửi, viết như để trải lòng, để giải tỏa nỗi buồn sâu kín. Hàng ngày, ngoài giờ lao động theo quy định như những phạm nhân khác, cô còn được Ban lãnh đạo trại giam sắp xếp làm ở một quán cắt tóc, gội đầu nhỏ trong khuôn viên trại.

Khách hàng giờ đây không phải những người “mặt hoa, da phấn”, hào nhoáng xưa kia, mà toàn là những nữ phạm nhân trong Phân trại số 4, những người đồng cảnh ngộ với cô. Tuy sống kiếp tù đày, nhưng phụ nữ thì ở đâu cũng vậy, nhu cầu làm đẹp của họ là không thể thiếu. Dù rằng việc cắt tóc, nối mi, tô son, kẻ mắt không phải để quyến rũ ai, họ vẫn làm để tìm vui, để thấy cuộc đời còn nhiều ý nghĩa .

Bình phấn khởi lắm. Cô bảo, đấy lẽ ra là cái nghề mà ngày xưa cô chọn lựa, và nguyện nặng mang đeo đẳng suốt cuộc đời. Nhưng, định mệnh nghiệt ngã đã đẩy đưa vòng xoay số phận của cô chệch sang hướng khác. Giờ vào đây, lại được làm đúng sở trường, được làm đẹp cho mọi người, âu cũng là niềm an ủi.

Chia tay tôi, Bình cười nhỏ nhẹ, nụ cười hiếm hoi trong buổi chiều hanh hao gió cát. Cô bảo, tòa tuyên mức án 18 năm tù là đã giúp cô có cơ hội làm lại cuộc đời, có cơ hội để sửa chữa những lỗi lầm, khờ khạo và tội ác đã gây ra. Gô sẽ nâng niu, trân quý cơ hội ấy bằng cách cố gắng phấn đấu cải tạo thật tốt. Để một ngày nào đó, cô được trở về bên người mẹ già đang mỏi mắt chờ con nơi sương mờ, non cao trên bắc ải Hà Giang.

Nam Hoàng

Nhận xét

Nội quy: Nhận xét có tối thiểu 3 ký tự.

0 nhận xét

Bài viết cùng chuyên mục

Vụ mua xe trả góp của Cửa hàng Nguyễn Minh Sơn: Công an TP.HCM đã vào cuộc

Sau loạt bài điều tra của Công lý &Xã hội về “quy trình” mua bán trả góp xe gắn máy lạ kỳ của Cửa hàng Nguyễn Minh Sơn, Công an TP.HCM đã vào cuộc. Liệu các “khổ chủ” có tìm lại được công bằng?

Bi kịch đầu đời vì lỡ ăn “trái cấm”

Con trẻ bước vào độ tuổi dậy thì cần có sự quan tâm, sâu sát của cha mẹ. Sự thờ ơ của bậc làm cha, làm mẹ trong câu chuyện đau lòng dưới đây đã đẩy một đứa trẻ vào bi kịch ngay giai đoạn ...

Sự bất lực của người cha tàn tật…

“Tui từng là một người lính, vào sinh ra tử ngoài chiến trường đâu có sợ chi. Vậy mà giờ đành bất lực, không dạy nổi con thì tủi thân, day dứt lắm””, đôi mắt ông Nguyễn Hữu Bình buồn không đáy khi nhắc đến ...

TP HCM: Việt Hưng Phát bị tố lừa đảo tại dự án Dragon Land

Theo đơn tố cáo, sau khi lập hợp đồng thỏa thuận chuyển nhượng ký với khách hàng, thu tiền hàng trăm triệu đồng, Việt Hưng Phát không hề có đất giao như thỏa thuận và cũng không trả lại tiền.

Sứt mẻ tình xóm giềng vì cố giữ 7 cây bạch đàn giáp ranh

Nhiều lần ông Hùng cảnh báo và khuyên ông Tuất nên chặt hàng cây bạch đàn giáp ranh có nguy cơ gãy đổ vào công trình nhà mình nhưng không được, ông buộc phải khởi kiện vụ việc ra Tòa. Dù cãi chày, cãi cối ...

Người đàn bà “siêu lừa” với chiêu “nước mắt cá sấu”

Sự gian xảo của Nguyễn Thị Thủy đến ngày ra tòa vẫn tràn ra cả gương mặt. Ả không biết xấu hổ, ả không cần xấu hổ cho nên ả cũng chẳng màng chi chừa lại chút mặt mũi cho những người thân của mình…

Chuyến đi không hẹn ngày về

Có nằm mơ, Thu cũng không nghĩ chuyến đi chơi ngoại tỉnh lần đó lại là chuyến đi chẳng hẹn ngày về của cô. Càng chua xót và mặn đắng bờ môi khi nghĩ tới cảnh đứa con gái bé bỏng chưa từng rời khỏi ...

Lời từ biệt chưa kịp thốt ra…

Người vợ trẻ mở miệng nhưng phát hiện bản thân không nói được lời nào, chỉ còn lại sự nghẹn ngào xót xa. Cô ân hận tại sao không sớm nhận ra sự thay đổi của chồng, tại sao đến một lời từ biệt lúc ...

Bài học cảnh tỉnh từ chuyến đi chơi vùng biên đầy “mật ngọt”

Sang Trung Quốc làm thuê rồi lấy chồng bản địa, bị cáo quay lại lập kế hoạch lừa các cô gái nhẹ dạ từ Việt Nam sang bán dâm. Sau khi thoát khỏi địa ngục trần gian nơi xứ người, các nạn nhân đã tố ...

Cuộc “hồi hương” bất đắc dĩ sau 16 năm trốn nã

Khun Văn Dương ngồi khom lưng trên ghế dành cho bị cáo, tấm áo phạm nhăn lại, cái quần chật hẹp gói đôi chân bị vén lên cao, đôi mắt ngưng lại nơi chiếc còng sắt trắng bạc. Suốt 16 năm trốn nã, Dương tưởng ...