Thứ Sáu, 18/09/2020

Lời sám hối của kẻ bị Tòa tuyên án tử

19/03/2017 09:17

Bố mẹ Quỳnh, những người từng rất căm phẫn trước hành vi tàn độc của kẻ sát hại bảo vệ ngân hàng, thế nhưng, khi biết hung thủ chính là đứa con mình dứt ruột đẻ ra, ông bà như người chết đi sống lại.

Gã trai quê sớm sa vào “cạm bẫy đời”

Đến giờ, không ít người dân ở Thanh Oai, Hà Nội vẫn không khỏi rùng mình khi nhắc nhớ về vụ án do Quỳnh đã gây ra. Phần lớn họ đều không thể ngờ một thanh niên với khuôn mặt hiền lành, quê kiểng lại có thể xuống tay một cách tàn độc, man rợ đến thế. Nhưng thực chất, nếu lần giở lại cuộc đời Quỳnh, thì có lẽ những hồ nghi ấy cũng sẽ được xua tan.

Tuy lớn lên từ đồng đất Mỹ Hưng, nhưng Quỳnh chưa bao giờ thôi lêu lổng. Lúc Quỳnh vừa chớm tuổi trưởng thành, cũng là lúc quá trình đô thị hóa bắt đầu lan tỏa. Bờ xôi ruộng mật biến thành nhà máy, công trường. Làng xóm trút bỏ lớp áo choàng im lìm ngàn năm hăm hở chuyển mình lên phố xá. Đèn hoa giăng mắc. Kèm theo cái không khí phố phường đó, cũng có vô vàn những mặt trái của xã hội len lỏi về vùng quê thôn dã. Nó cứ dần dần ngấm vào đám thanh niên nhầng nhầng thích khám phá, thể hiện như Quỳnh.

Kể từ ngày bị bắt, Quỳnh khóc rất nhiều vì ân hận

Đám thanh niên ấy, phần lớn đều xuất phát từ bờ tre, gốc lúa, họ vừa thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn. Không trình độ, không tay nghề, họ bị quá trình đô thị hóa đào thải, hắt ra ngoài rìa guồng quay hối hả. Và, không ít những kẻ đó bị hắt vào các quán cà phê, karaoke, hắt vào các trò đỏ đen, cá cược. Trong số đó, có Nguyễn Bá Quỳnh.  

Dù gia cảnh chả lấy gì làm sang cả, nhưng Quỳnh sớm nhiễm thói ăn chơi, đua đòi, lêu lổng. Bố mẹ nói mãi không được, ông bà đành cưới cho Quỳnh một cô vợ để những mong khi đã lập gia đình, Quỳnh sẽ tu tỉnh làm ăn. Nhưng, dù đã có vợ con, Quỳnh vẫn thường xuyên dạt nhà chơi bời, bồ bịch, giao du với đám bạn “giang hồ”. Chẳng thế, mới ngoài hai mươi tuổi, Quỳnh đã kịp “khoác” 1 tiền án, 1 tiền sự lên mình.

Do bí bách và túng quẫn, Quỳnh đã đột nhập vào Phòng giao dịch ngân hàng Agribank chi nhánh Bình Đà (xã Bình Minh, huyện Thanh Oai, Hà Nội) với mục đích giết người, cướp của. Sau khi hạ sát bảo vệ ngân hàng là ông Nguyễn Tiến V (sinh năm 1963, trú tại thôn Đìa, xã Bình Minh, huyện Thanh Oai), Quỳnh tiếp tục cắt hết hệ thống chuông báo động rồi mang bình ga, bình oxi, đầu khò ra phá két sắt. Loay hoay mãi vẫn không thu được kết quả, Quỳnh đành cho tất cả dụng cụ vào túi rồi lấy chiếc xe Wave RS của ông Văn để tẩu thoát.

Trên đường trốn chạy, Quỳnh về nhà thay quần áo sau đó mang chiếc xe máy vừa cướp được ra vứt ở khu vực phường Kiến Hưng, quận Hà Đông nhằm phi tang, đánh lạc hướng. Còn chiếc điện thoại, Quỳnh bán cho một hiệu cầm đồ ở làng Đa Sỹ (Hà Đông, Hà Nội).

Sau hơn 48 tiếng đồng hồ tích cực điều tra phá án, cơ quan công an đã bắt được Quỳnh khi hắn đang ẩn nấp trong một nhà nghỉ ở huyện Phú Xuyên, Hà Nội.

Nguyễn Bá Quỳnh tại cơ quan Công an

Giọt nước mắt muộn màng

Quỳnh bảo, trong những ngày đầu bị bắt, Quỳnh khóc rất nhiều. Những giọt nước mắt ân hận muộn màng. Nhiều đêm liền, Quỳnh không tài nào chợp mắt, vì day dứt và lo lắng không biết bản án dành cho mình sẽ như thế nào. Dù trong những “đêm trắng” ở trại giam, Quỳnh cũng tự “ước lượng” được cái giá mà mình phải trả. Nhưng, trong thâm tâm, Quỳnh vẫn hy vọng mình thoát chết, dù biết là rất mong manh.

Nhưng, nhận định hành vi của Quỳnh là đặc biệt nghiêm trọng, bản thân Quỳnh lại có nhân thân xấu (1 tiền án, 1 tiền sự) nên cần phải tuyên mức hình phạt cao nhất để răn đe, phòng ngừa chung cho xã hội, HĐXX của TAND TP Hà Nội đã tuyên phạt Nguyễn Bá Quỳnh tử hình về tội Giết người, 10 năm tù về tội Cướp tài sản, tổng hợp mức hình phạt chung là tử hình.

Dù đã có sự chuẩn bị về tâm lý, nhưng lúc nghe tòa tuyên án, Quỳnh vẫn không thể nào đứng vững. Hai bàn tay Quỳnh run rẩy bám vào vành móng ngựa, như cố níu kéo sự sống cho mình. Có lẽ, chính Quỳnh cũng không ngờ rằng, chỉ vì những phút giây ăn chơi, sa đọa của mình mà dẫn đến bi kịch. Một người dân vô tội phải chết, còn Quỳnh lên “đoạn đầu đài”. Tội ác đã phải trả giá bằng một bản án nghiêm minh, nhưng, với những người thân của Quỳnh và gia đình nạn nhân lại là một nỗi đau dai dẳng.

Chỉ vì ham chơi, đua đòi theo chúng bạn, Quỳnh đã đâm đầu vào tội ác

Bố mẹ Quỳnh, những người từng rất căm phẫn trước hành vi tàn độc của kẻ sát hại bảo vệ ngân hàng, thế nhưng, khi biết hung thủ chính là đứa con mình dứt ruột đẻ ra, ông bà như người chết đi sống lại. Từ hôm “đứa con trời đánh” gây nên thảm án, ông bà không dám bước chân ra khỏi cửa, cơm cũng chẳng buồn ăn. Bởi, gia đình ông, cũng như gia đình nạn nhân, tất thảy đều là những người dân thật thà, chất phác, sống cách nhau chỉ mấy quãng đồng. Người quê xem trọng chữ tình. Ấy vậy mà thằng con trai ông, chỉ vì cạn nghĩ xuống tay tàn độc, đẩy cả gia đình người ta vào bể khổ, ông dằn vặt lắm.

Nỗi đau của những bậc sinh thành là vậy, nhưng còn với người vợ trẻ Lê Thị T và đứa con thơ của Quỳnh, tương lai phía trước bỗng trở lên mịt mù, tăm tối. Rồi đây, cái gia đình nhỏ bé ấy sẽ chống chọi ra sao trước tấn bi kịch khủng khiếp này? Còn gia đình ông V, nạn nhân của vụ án, họ sẽ sống như thế nào khi một người vợ, một người bà, hai đứa con mất đi chỗ dựa vững chắc về cả tinh thần và vật chất? Chỉ sau một đêm, sau những nhát dao oan nghiệt của Quỳnh, tất cả họ đều phải hứng chịu những nỗi đau. Rất nhiều nước mắt đã rơi, nỗi đau nào cũng lớn lao.

Chỉ tiếc rằng, trước khi xuống tay hành động, Quỳnh đã không chịu dừng lại một giây để soi xét, nghĩ suy về trách nhiệm của người con, người chồng, người cha, trách nhiệm làm người, thì có lẽ vụ án đau lòng đã không xảy ra, một người dân vô tội, một người đàn ông trụ cột của gia đình khác cũng không phải chết oan.

Giờ đây, khi đã yên vị ở trại giam, đối diện với bản án của pháp luật cũng như bản án lương tâm, Quỳnh thấy thấm thía cái giá phải trả cho tội ác của mình đã gây ra, và mong muốn được gia đình nạn nhân tha thứ. Đồng thời, Quỳnh cũng ân hận vì không chịu nghe theo lời khuyên của gia đình, tu chí làm ăn. Nếu Quỳnh biết dừng lại thì có lẽ, Quỳnh đang được vui vầy hạnh phúc bên đứa con thơ và người vợ trẻ. Nhưng, tất cả những điều đó giờ đã quá xa vời…

Đằng sau vụ án này, có rất nhiều giọt nước mắt tiếc nuối, xót xa, và cũng có rất nhiều những phận người phải chịu đớn đau, hệ lụy kéo dài. Âu đó cũng là bài học cho mỗi chúng ta, nhất là với những người còn trẻ. Mong rằng, họ hãy luôn tỉnh táo trước muôn vàn cám dỗ trong cuộc sống đời thường, biết dừng lại đúng lúc, biết suy ngẫm trước mỗi quyết định để tránh gây nên những hậu quả đau lòng.

Lực lượng Cảnh sát hỗ trợ tư pháp dẫn giải Quỳnh về trại giam.

Khoảng 23h30 ngày 11/11/2011, Nguyễn Bá Quỳnh mang “đồ nghề” đã chuẩn bị đến ngân hàng. Tại đây,  Quỳnh xông vào phòng bảo vệ đâm chết ông Nguyễn Tiến Văn (SN 1963, trú ở xã Bình Minh, huyện Thanh Oai) bằng 12 nhát dao.

Sau đó, Quỳnh vô hiệu hóa hệ thống camera và chuông báo động của ngân hàng. Tiếp đến, tên cướp dùng bộ hàn xì cắt khóa cửa, rồi phá két sắt của ngân hàng để lấy tiền, song két trống rỗng, chỉ có vài thứ giấy tờ liên quan đến hoạt động tín dụng.

Không lấy được tiền của ngân hàng, Quỳnh quay sang lấy xe máy, tiền và điện thoại của nạn nhân. Gây án xong, hắn bỏ trốn vào nhà nghỉ với “em út”, và bị cơ quan CSĐT bắt giữ ngay sau đó.
Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm ngày 29/9/2012, TAND TP Hà Nội  tuyên phạt Nguyễn Bá Quỳnh mức án chung là tử hình về cả 2 tội  danh Giết người và Cướp tài sản.
Ngày 16/1/2013, HĐXX phúc thẩm xác định bị cáo có thêm tình tiết mới là kết quả giám định pháp y, thể hiện tên cướp bị bệnh tâm thần ở thể rối loạn cảm xúc thực tổn. Vì thế, TAND Tối cao đã quyết định hủy bản án sở thầm, trả hồ sơ để điều tra, truy tố và xét xử lại.
Ngày 30/7/2014, TAND TP Hà Nội đã mở lại phiên tòa xét xử sơ thẩm lần 2. HĐXX xác định, kết quả pháp y giám định tâm thần đã chỉ rõ trước, trong và sau khi phạm tội, bị cáo không bị hạn chế về nhận thức cũng như điều khiển hành vi. Quỳnh bị tuyên án tử hình về tội Giết người và Cướp tài sản. Về dân sự, Tòa còn tuyên buộc bị cáo phải bồi thường cho gia đình nạn nhân hơn 100 triệu đồng

 

Thúy Quỳnh