Thứ Sáu, 03/07/2020

Mẹ chồng hồ hởi dẫn dượng về ra mắt, cho đến khi giáp mặt người đàn ông ấy thì con dâu hóa đá không cất nổi một tiếng chào

23/04/2020 08:34

Tôi xuất thân trong một gia đình không hạnh phúc. Lúc tôi học lớp 3, bố tôi phải lòng người đàn bà khác nên về ruồng rẫy vợ con để chạy theo người đó. Mặc cho mẹ tôi khản cổ van xin, ông vẫn nhẫn tâm bước đi không ngoảnh đầu trở lại.

Tôi còn nhớ khi ấy mình đã khóc rất nhiều. Khi tôi túm lấy chân bố giữ lại, ông đanh mặt nhìn tôi với ánh mắt vô tình bảo: “Để bố đi. Khi nào có thời gian, bố sẽ về thăm con”.

Mười mấy năm mẹ con tôi dựa hơi nhau để sống. Trải qua thời gian, nỗi đau trong lòng của mẹ cũng nguôi ngoai đi phần nào. Nhưng tâm trí tôi thì vẫn nhớ mãi lời hẹn ấy của bố. Tiếc rằng ông đã chẳng thực hiện lời hứa ấy, cũng không một lời nhắn nhủ hỏi han tới đứa con gái duy nhất của ông.

Có đôi lần họ hàng bên nhà nội kể lại rằng sau khi bố rời bỏ mẹ con tôi, ông đã đi vào Nam với người đàn bà kia nhưng được thời gian ngắn họ cũng chia tay. Mà nói chung tôi cũng không quan tâm chuyện đó lắm.

Tốt nghiệp đại học, đi làm hơn 2 năm thì tôi kết hôn. May mắn mẹ chồng tôi là người hiền lành, bố chồng tôi mất từ khi anh học cấp 3, mình bà ở vậy nuôi com ăn học. Được cái bà thương con trai thế nào thì thương con dâu thế đó nên sống với bà tinh thần tôi thoải mái vô cùng.

Cách đây 2 tháng, đột nhiên mẹ anh gọi 2 đứa chúng tôi vào nói chuyện. Bà khoe đã tìm được một người đàn ông tâm hợp ý đầu. Ông ấy có hoàn cảnh éo le, bị vợ con bỏ mười mấy nắm rồi nên bà thương và muốn tái hôn cùng người đó.

Nói thật, nghe mẹ chồng nói thế cả tôi với anh đều mừng cho bà. Bởi trước nay chúng tôi vẫn động viên mẹ nên mở lòng tìm lấy 1 người bạn đời mới để tâm sự tuổi già.

Đến cuối tuần vừa rồi, thấy mẹ chồng thông báo sẽ dẫn người đàn ông ấy về giới thiệu với gia đình, tôi liền xin công ty cho nghỉ phép để ở nhà đi chợ, nấu nướng tiếp khách quý. Ngờ đâu, gần 11h trưa mẹ dắt người đó vào cửa, thấy ông tôi lập tức “hóa đá” miệng không cất nổi tiếng chào. Ông ấy cũng bất ngờ không kém. Cả hai sững người nhìn nhau không chớp mắt.

Thật sự có chết tôi cũng không thể ngờ người đàn ông mà mẹ chồng tôi muốn tái hôn cùng lại chính là bố đẻ - người đã rũ bỏ mẹ con tôi mười mấy năm về trước. Cay đắng hơn, để chiếm được tình cảm, sự quan tâm của mẹ chồng tôi mà ông lại đang tâm dối rằng chính ông là người bị vợ con phụ bạc. Chỉ nghĩ tới đây thôi, những tổn thương năm xưa ông gây ra cho mẹ con tôi lại trỗi dậy, thậm chí cảm giác còn đau đớn, xót xa hơn gấp ngàn lần.

Vì không muốn để mẹ con anh sốc nên tôi giữ im lặng không nói gì. Bữa cơm hôm ấy bố tôi cũng không ăn được mấy, thi thoảng ông lại liếc nhìn tôi mà đỏ mặt. Hôm sau, ông gọi điện giải thích xin lỗi rồi bảo tôi cho ông thêm chút thời gian ông sẽ chủ động chia tay mẹ chồng tôi.

Lúc này tôi thật sự rất bối rối, tôi không ngờ mình lại gặp lại bố đẻ trong hoàn cảnh như vậy. Liệu tôi có nên im lặng để tự bố tôi giải quyết đúng như lời ông nói, hay tôi nên thẳng thắn nói cho mẹ con anh biết mọi chuyện. Tôi đắn đo quá, xin mọi người tư vấn giúp tôi với.

 
M.C