Thứ Tư, 15/07/2020

“Nước mắt” của bị cáo (Kỳ 2): Phán quyết có công tâm?

14/09/2019 15:40

Khi nộp đơn kháng cáo, bị cáo đã đưa ra những luận cứ cho thấy việc bị cáo buộc hai tội danh đối với bị cáo chỉ dựa trên bằng chứng là cuốn sổ ghi lại số tiền đánh bạc là chưa thỏa đáng. Tuy nhiên, cơ quan tố tụng vẫn kiên quyết bác bỏ những lý lẽ này.

Khẳng định vội vàng

Theo đơn kháng cáo ngày 3/12/2015 của bị cáo Lê Văn Chương, bản án sơ thẩm xử bị cáo theo khoản 2 của hai tội “Đánh bạc” và “Tổ chức đánh bạc” khi chỉ căn cứ vào sổ tịch của Nguyễn Phụng là mang tính quy chụp, bị cáo chỉ phạm tội theo Khoản 1 Điều 248 và Khoản 1 Điều 249 Bộ luật Hình sự.

Cụ thể bị cáo cho biết, không sử dụng tiền thu lợi bất chính từ việc đánh bạc làm nguồn sống chính. Số tiền thu lợi bất chính từ việc tổ chức đánh bạc không lớn như cáo trạng truy tố, bị cáo chỉ được hưởng hoa hồng 3% vì đã chuyển cho các nhà cái khác.

Thực tế thời điểm bị bắt giữ, bị cáo Lê Văn Chương có 2 thẻ ATM với tổng số tiền trong thẻ trên một tỷ đồng, lãi hàng tháng trên 12 triệu đồng. Bị cáo Chương cũng có ruộng cho thuê, hàng ngày cùng vợ bán bánh mì, còn góp vốn làm ăn chung với người nhà ở Hà Nội được chia mỗi tháng từ 45 đến 50 triệu đồng.

Những thông tin mà bị cáo đưa ra, cơ quan tố tụng có thể tiến hành xác minh bằng nhiều cách. Chẳng hạn như tới ngân hàng lấy thông tin về số tiền trong thẻ của bị cáo; lấy lời khai từ các đối tượng (nhà cái) mà bị cáo Chương nói đã chuyển tiền và chỉ nhận hoa hồng. Thông tin này ảnh hưởng trực tiếp tới động cơ, tính chất, mức độ phạm tội của bị cáo cũng như hình phạt mà bị cáo phải chịu.

Đáng nói, tại bản án phúc thẩm, cơ quan tố tụng lại cho rằng bị cáo kháng cáo nhưng không cung cấp được chứng cứ chứng minh cho yêu cầu kháng cáo của mình nên Hội đồng xét xử phúc thẩm không thể thỏa mãn với yêu cầu kháng cáo của bị cáo và đề nghị của các luật sư.

Cụ thể về việc bị cáo Chương khai sau khi nhận tịch đề của các bị cáo đánh bạc, bị cáo đã chuyển cho các chủ cái khác là bà Nhung ở Chí Thạnh, Tuy An và bà Hằng ở La Hai, Đồng Xuân, chỉ được hưởng hoa hồng 3%, Chương không cung cấp được chứng cứ chứng minh có việc chuyển tiền. Cơ quan công an huyện Đồng Xuân đã tiến hành điều tra nhưng không có căn cứ xác định có việc Chương đánh bạc với bà Nhung, bà Hằng.

py-w600-h841.jpg

Đơn khiếu nại từ các bị cáo

Cơ quan điều tra đã không nêu rõ điều tra như thế nào, có làm việc với bà Nhung và bà Hằng hay không? Thực tế nếu việc giao tiền không qua tài khoản ngân hàng thì không thể lưu lại bằng cứ. Cơ quan điều tra chỉ có thể xác minh trực tiếp từ lời khai của chính 2 người phụ nữ này. Bên cạnh đó, nếu đúng theo lời bị cáo Chương, bà Nhung và bà Hằng cũng là những mắt xích quan trọng trong đường dây tổ chức đánh bạc. Sao lại có thể vội vàng kết luận không có căn cứ?

Bị cáo Chương thừa nhận đã đánh bạc và tổ chức đánh bạc với các bị cáo khác trong đó có Nguyễn Phụng 23 lần, nhưng không thừa nhận số tiền mỗi lần đánh bạc với Phụng từ ngày 28/12/2011 đến 17/1/2012.

Cơ quan tố tụng xác định số tiền từng lần đánh bạc của Phụng với Chương từ ngày 28/12/2011 đến ngày 17/1/2012 đúng như nội dung cáo trang đã truy tố và nội dung bản án đã xét xử sơ thẩm.

Đáng nói, cơ quan tố tụng khẳng định dựa trên lời khai của bị cáo Phụng tại cơ quan điều tra, tại các phiên tòa sơ phúc thẩm. Cùng với đó là quyển sổ ghi số đề do cơ quan điều tra thu giữ của Nguyễn Phụng (bút lục 778 đến 855) và bút tích của Nguyễn Phụng “Đây là cuốn sổ tôi dùng để ghi các con số của người mua sau đó sang qua một tờ giấy khác đem nộp cho ông Chương. Ngoài ra còn dùng để ghi tiền nợ của những người mua số kiến thiết. La Hai ngày 1/8/2012 người viết ký tên Nguyễn Phụng”.

Như vậy mọi căn cứ khẳng định số tiền bị cáo Chương đánh bạc từ ngày 28/12/2011 đến 17/1/2012 đều do Nguyễn Phụng cung cấp. Việc này cho thấy căn cứ chưa đủ tính khách quan.

Trong khi đó khoản lợi bất chính này lên tới gần 113 triệu đồng và với số tiền được xác định như trên, cấp sơ thẩm đã truy tố, xét xử bị cáo Chương về tội tổ chức đánh bạc thuộc trường hợp “Thu lợi bất chính lớn, rất lớn hoặc đặc biệt lớn”.

Phán quyết đã công tâm?

py-w600-h841.jpg

Bản án phúc thẩm số 59/2016/HSPT ngày 29/4/2016 của Tòa án nhân dân tỉnh Phú Yên

Sau khi xem xét hồ sơ cùng lời khai của những đối tượng liên quan, Hội đồng xét xử phúc thẩm đã đưa ra phán quyết khiến vợ chồng bị cáo Chương, Luận ngỡ ngàng.

Cụ thể theo Bản án phúc thẩm số 59/2016/HSPT ngày 29/4/2016 của Tòa án nhân dân tỉnh Phú Yên, từ kháng nghị của Viện kiểm sát nhân dân huyện Đồng Xuân về việc  tăng hình phạt chính cho cả 2 tội tổ chức đánh bạc và đánh bạc, đồng thời áp dụng hình phạt bổ sung bằng tiền về tội đánh bạc với bị cáo Chương, Hội đồng xét xử quyết định xử phạt Chương 5 năm tù cho 2 tội đánh bạc và tổ chức đánh bạc; chấp nhận một phần kháng nghị về việc phạt bổ sung với số tiền 30 triệu đồng.

Viện kiểm sát nhân dân huyện Đồng Xuân cho rằng việc áp dụng Khoản 1, 2 Điều 46 và Điều 47 BLHS xử phạt bị cáo Luận 1 năm tù treo là không đúng với hướng dẫn tại Điểm b Khoản 2 Điều 2 Nghị quyết số 01/2013/NQ-HĐTP ngày 06/11/2013 của Hội đồng Thẩm phán TANDTC quy định “không cho hưởng án treo nếu thuộc một trong các trường hợp sau đây: ... b/Bị xét xử trong cùng một lần về nhiều tội;” và không áp dụng hình phạt bổ sung bằng tiền đối với tội tổ chức đánh bạc là chưa thỏa đáng. Do vậy Hội đồng xét xử quyết định không cho bị cáo Luận hưởng án treo và phạt bổ sung đối với tội tổ chức đánh bạc với số tiền 20 triệu đồng.

Đồng thời, buộc vợ chồng bị cáo Lê Văn Chương, Bùi Thị Minh Luận nộp lại số tiền gần 113 triệu đồng là tiền thu lợi bất chính do phạm tội đánh bạc và tổ chức đánh bạc để tịch thu sung quỹ Nhà nước.

Đáng nói, Viện kiểm sát nhân dân huyện Đồng Xuân đã gửi kháng nghị bản án sơ thẩm có nội dung tăng hình phạt với 3 bị cáo Chương, Luận, Phụng, sau đó ngày 30/3/2016 Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân huyện Đồng Xuân lại ra quyết định số 01/QĐVKS rút một phần kháng nghị đối với Nguyễn Phụng. Hội đồng xét xử phúc thẩm cũng chỉ tăng hình phạt với vợ chồng bị cáo Chương, Luận còn bị cáo Phụng được giữ nguyên mức án. Theo đó, đình chỉ xét xử phúc thẩm phần kháng nghị của Viện kiểm sát nhân dân huyện Đồng Xuân đã rút đối với Nguyễn Phụng. Quyết định của bản án sơ thẩm về hình phạt đối với bị cáo Nguyễn Phụng có hiệu lực pháp luật từ ngày tuyên bản án phúc thẩm.

Bị cáo Phụng cũng là mắt xích quan trọng trong vụ án, tại sao Viện kiểm sát nhân dân huyện Đồng Xuân lại chỉ rút kháng nghị với bị cáo này? Do đâu bị cáo Chương, Luận chưa từng thừa nhận số tiền đánh bạc gần 113 triệu đồng, cơ quan tố tụng không tiếp tục điều tra mà cho rằng bằng cứ bị cáo Phụng đưa ra là đúng và buộc vợ chồng bị cáo phải nộp lại?

Trường Giang