Thứ Năm, 09/04/2020

Khi nỗi đau chia về hai phía

24/03/2020 10:24

Rõ ràng, chị không dám nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ ngồi cách chị chừng sải tay, chị gọi đó là trốn chạy. Cũng đúng! Chồng chị đi tù còn có ngày trở về nhưng chồng chị ấy thì sự ra đi là mãi mãi...

Số phận trớ trêu, đặt hai người phụ nữ nghèo, đau khổ vào một bức tranh đậm màu xám xịt. Họ, một người chồng chết, một người chồng vào tù chạm mặt nhau tại tòa với những nỗi khổ riêng.

Chị Hoàng Thị Nguyệt (trú xã Cát Văn, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An) cùng hai đứa con đến TAND tỉnh với tư cách đại diện cho người bị hại. Có lẽ sự đau buồn đã vắt kiệt sức lực người phụ nữ ấy. Chị ngồi đó, thân hình nhỏ thó, lọt thỏm giữa một khoảng rộng thênh của của chiếc ghế, ánh mắt trở nên vô hồn. Chị kể, chồng chị - anh Nguyễn Văn L. (SN 1962) là một người đàn ông cần mẫn, yêu thương vợ con hết lòng. Hàng ngày, ngoài công việc đồng ruộng để lo kinh tế gia đình, anh L. còn đảm nhận chức vụ công an viên của xã Cát Văn, huyện Thanh Chương. Cũng do đặc thù công việc nên anh L. thường phải đi trực và làm việc theo chỉ đạo của cấp trên...

Nói đến đó, chị im bặt. Hai bàn tay nắm chặt vào nhau, chuyển sắc. Phải mấy lần động viên chị mới từ từ bình tĩnh trở lại để tiếp tục câu chuyện. Chị mãi nhớ ngày 25/5/2019- cái ngày định mệnh, là ngày vui của người khác nhưng lại là ngày đau buồn nhất của chị và gia đình. Ngày mà anh L. bỏ lại chị và hai con ra đi mãi mãi. Chị nhớ, ngày hôm ấy để đảm bảo tình hình an ninh trật tự trên trục đường liên xã, nhất là nơi tổ chức đám cưới nên anh L. được phân công đến nhà ông Nguyễn Văn Thiện thực hiện nhiệm vụ. Tại đây, giữa anh L. và Nguyễn Đức Hồng (SN 1969, trú xã Cát Văn) đã xảy ra mâu thuẫn.

Hồng vì có mối quan hệ thân quen với ông Thiện nên tối hôm đó đã cùng bạn đi xe máy đến gia đình tổ chức đám cưới chơi. Khi đến cổng nhà ông Thiện, do hai bên xe đỗ kín nên Hồng đỗ xe dọc đường đi. Anh L. đã đến nhắc Hồng đỗ gọn xe. Hồng không đồng ý vì cho rằng bãi đỗ xe đã chật. Sau đó, giữa hai bên xảy ra cự cãi. Sợ mọi việc đi quá xa, người bạn đi cùng đã lôi Hồng vào nhà ông Thiện. Mọi việc tưởng đâu chỉ dừng lại ở đó, không ngờ, Hồng đi vào bếp lấy một con dao bầu dắt trong lưng quần rồi đi ra phía cổng. Khi đi ra, Hồng không thấy xe máy của mình đâu nên hỏi anh L. “xe tui mô rồi”. Được anh L. cho biết  “chuyển đi rồi, ra giữa bãi xe mà tìm” thì giữa hai người lại lần nữa cãi nhau.

hai-nguoi-vo-1-w469-h437.jpg

Nguyễn Đức Hồng

Quá trình “khẩu chiến”, anh L. có thách thức Hồng: “mi đập đi, mi chém đi”. Câu nói của anh L. vô tình như đổ thêm dầu vào lửa, vừa dứt lời Nguyễn Đức Hồng đã lấy con dao thủ sẵn trong người đâm vào ngực anh. Anh L. được mọi người đưa đi cấp cứu nhưng đã tử vong vì “suy tuần hoàn, suy hô hấp cấp do vết thương xuyên thủng phổi”. Vậy là chỉ từ một câu chuyện rất nhỏ nhưng hậu quả để lại thì thật quá bi thương. Kẻ vào tù, người bỏ mạng, vợ con đôi bên đều bơ vơ...

Phần về kẻ thủ ác Nguyễn Đức Hồng, sau khi gây ra án mạng đã đến công an đầu thú. Tại tòa, Nguyễn Đức Hồng thừa nhận hành vi phạm tội. Hồng khai do có chút men trong người dẫn đến cự cãi. Việc bị hại thách thức “đâm đi” khiến bị cáo không làm chủ được hành vi của mình. Bị cáo cũng cho rằng mình không chủ đích tước đi mạng số của anh L. mà chỉ là lỡ tay. Được nói lời sau cùng, Nguyễn Đức Hồng đã thiết tha gửi lời xin lỗi gia đình bị hại, đồng thời mong muốn nhận được sự khoan hồng của pháp luật làm lại cuộc đời, có thêm cơ hội để bù đắp cho gia đình bị hại.

Kẻ gây ra tội ác lãnh hình phạt thích đáng với 18 năm tù về tội “Giết người” nhưng nỗi đau vẫn hằn mãi trong lòng người ở lại. Chỉ vì một phút “chẳng ra gì” của Hồng không những đã vĩnh viễn cướp mất người chồng, người cha, người con của một gia đình khác mà còn khiến vợ con, cha mẹ mình cùng cảnh khổ. Hồng đi tù cũng đồng nghĩa vợ con y mất đi trụ cột gia đình. Hồng hiểu, vợ một mình lo cho 3 đứa con (đứa lớn sinh năm 1995, đứa nhỏ sinh năm 2005) là điểu chẳng hề đơn giản. Cho nên, nếu được quay về thời điểm đó, Hồng nhất định sẽ không làm cái điều vô cùng điên rồ ấy.

 Chị Nguyễn Thị Linh - vợ Hồng cố gắng hết sức có thể vay mượn để bồi thường cho gia đình anh L. 60 triệu đồng với mong muốn khắc phục phần nào hậu quả do chồng mình gây ra. Chị rất hiểu, đối với mạng người thì có bao nhiêu tiền cũng không thể nào đem ra để so sánh, để ngã giá, mặc cả, để đổi trao... nhưng vào lúc này chị lại không thể làm điều gì khác. Chị cho biết, để có số tiền này ngoài vay mượn chị đã bán hết đàn dê, đó cũng đã là một sự cố gắng đến cùng mà chị có thể. Trước tội lỗi mà chồng gây ra, chị không dám đối đối diện với vợ bị hại. Thậm chí, khi HĐXX hỏi đến, chị cũng chọn cách trả lời một cách ngắn gọn nhất. Chị tuyệt đối không nói nhiều đến cái nghèo, cái khổ của mình khi chồng vướng vào vòng lao lý. Chị sợ, những lời nói của chị sẽ chạm vào nỗi đau của người phụ nữ mất chồng ngồi bên cạnh. Chị sợ, lời nói của mình sẽ là muối mặn thêm một lần xát vào vết thương lòng người phụ nữ ấy. Cho nên, chỉ khi thay mặt chồng xin lỗi gia đình bị hại, mong nhận được sự tha thứ của gia đình bị hại..., chị mới nói dài, nói rõ nhất mà thôi.

Phiên tòa hôm ấy khiến nhiều người suy ngẫm, nỗi đau thì không thể đem ra đong đếm nhưng đã được nén lại, thu vào trong đáy mắt. Không có tiếng gào thét, chửi rủa, ba con người gồm bị cáo, vợ bị cáo và vợ của bị hại nhìn nhau thấu hiểu. Trong khi bị cáo và vợ gửi lời xin lỗi tới vợ của bị hại thì người phụ nữ này không những chấp nhận lời xin lỗi mà còn động viên bị cáo cải tạo tốt. Chị Nguyệt mong bị cáo nhận ra lỗi lầm để cải tạo, sớm trở về làm lại cuộc đời và nếu có thể thì phụ giúp gia đình bị hại những ngày về sau. Đối diện với người phụ nữ mất chồng, nghe những lời nói ấy từ chị, bị cáo chỉ biết cúi mặt, chực khóc. Bị cáo hứa sẽ quyết tâm cải tạo tốt sớm quay về để bù đắp tất cả những sai lầm mà mình đã gây ra. Chỉ cần còn có cơ hội, bị cáo nhất định sẽ làm!

Hồng phải mất 18 năm để lại có tự do sau phút sai lầm thì vợ con y cũng mất ngần ấy năm để vất vả, đợi chờ. Riêng mẹ con chị Nguyệt mất hết cả đời thương tổn vì mất đi người chồng, người cha nhưng kết quả của sự chờ đợi là không hề tồn tại. Hai người phụ nữ, hai nỗi đau! Dù không hoàn toàn giống nhưng sự mất mát của họ sẽ chạm nhau một điểm.

 (Tên những người liên quan đã được thay đổi )

Trang Trần