Chủ Nhật, 20/09/2020

Nỗi ân hận sau song sắt của người đàn bà giết chồng

24/02/2017 13:37

Bà Cường, trong giấc mơ chập chờn sau tấm song sắt nhà tạm giam vẫn thường nhìn thấy người chồng bị chính mình sát hại hiện về. Tình cảm của hai vợ chồng vẫn mặn nồng ngay cả trong giấc mơ khiến bà càng cảm thấy day dứt với tội ác mình.

Trong dòng nước mắt không ngừng rơi trên đôi gò má hốc hác, phạm nhân Phạm Thị Cường (SN 1962, ở Lục Nam, Bắc Giang) bắt đầu câu chuyện với những tiếng nấc nghẹn ngào.

Bà đang có cuộc sống êm ấm với người chồng đã gắn bó hơn 30 năm. Chồng bà vốn là người có học, ăn nói dễ nghe, hiền lành tốt bụng. Trước cái chết đột ngột của ông, cả làng ai cũng không khỏi tiếc thương.

Phạm nhân Phạm Thị Cường

Bà Cường đau đớn kể lại những giây phút định mệnh ấy. Tối ngày 18/3/2013, vợ chồng bà bàn bạc thống nhất hôm sau sẽ cùng đi dự họp hội đồng niên. 5h sáng hôm sau, chồng bà là Đặng Bá Tơ (SN 1957) thức dậy nói: "Mẹ mày cứ xuống trước đi, tao nấu xong rượu thì đi". Nghe chồng nói vậy, bà đáp: "Bây giờ muộn rồi, nếu nấu rượu thì phải mất mấy tiếng mới xong, để chiều về em nấu".

Nhưng ông chồng bà không đồng ý và nhất định muốn ở nhà nấu rượu, hai vợ chồng lời qua tiếng lại và bắt đầu không làm chủ được lời nói của mình.

Nói rồi, ông Tơ xuống bếp nhóm củi chuẩn bị đồ nấu rượu, bà tức dụi thanh củi cháy dở để tắt bếp, trong khi chồng bà vẫn cố nhét thanh củi cho cháy tiếp. Sau một hồi giằng co như vậy, bà "nổi điên", rút thanh củi đánh vào đầu chồng.

Bị đánh ngã, ông vẫn lớn tiếng mắng vợ: "Con mẹ này, mày đánh tao à?". Rồi ông cố đứng dậy, đi loạng choạng thì bị bà tiếp tục cầm đoạn củi đập vào đầu, khiến ông ngã nghiêng vào bếp lò.

Ngã xuống, chồng bà gọi "Trung ơi, cứu bố với". Nghe tiếng bố kêu cứu, con trai ông chạy xuống đưa đi cấp cứu nhưng không kịp. Chồng bà tử vong, bà Cường nói dối mọi người ông Tơ bị ngã.

Đưa ma chồng, bà Cường khóc như mưa. Sau đó bà gọi các con đến nói cho biết sự thật, 11h30 cùng ngày, bà đi đầu thú và bị công an tạm giữ ngay sau đó.

Sau song sắt nhà tạm giam, bà Cường không thể ngủ được. Trong những giấc ngủ chập chờn, bà mơ thấy chồng, trong giấc mơ, 2 vợ chồng bà lại tình cảm như xưa. Tỉnh giấc, xung quanh chỉ có 4 bức tường phòng giam lạnh ngắt, bà gào khóc gọi tên chồng, xin ông tha thứ.

Trong nước mắt, bà Cường tâm sự: "Tôi đau lòng lắm, ân hận không hết. Các con không một lời trách móc gì lại càng khiến tôi day dứt nhiều hơn. Giờ đây, nhiều lúc tôi vẫn tự cấu chân tay mình, để xem đây có phải là sự thật. Vợ chồng đang đầm ấm như thế, bỗng chốc giấc mơ hạnh phúc vụt tắt...".

Giờ mỗi lần gọi điện về nhà, gặp các con hay viết thư về cho anh chị chồng, bà Cường đều khóc rất nhiều, bà day dứt về tội ác của mình. Đến bây giờ bà cũng không tin và không muốn tin đây là sự thật.

Tuyết Nhung