Thứ Bảy, 15/12/2018

Tâm sự cay đắng của những nạn nhân buôn người trốn chạy trở về quê hương

08/10/2018 16:16 UTC+7
(CLXH) - “Đồng tiền ở đâu cũng có giá nhất định, để lấy được tiền nơi xứ người, chúng tôi trở thành con điếm, chiếc giẻ rách lau nhà cho họ. Nhục nhã và đau khổ hơn nữa, đến ngày lần đường bỏ trốn được về quê hương thì thân tàn ma dại", một nạn nhân tâm sự.

Trở thành nạn nhân vì khát vọng đổi đời

Là một nhân chứng xuất ngoại lấy chồng Trung Quốc trở về Việt Nam vào tháng 11/2016, chị Vũ Thị H. (25 tuổi, quê tỉnh Tây Ninh) chia sẻ: “Đồng tiền ở đâu cũng có giá nhất định, lấy được tiền xứ người, chúng tôi trở thành con điếm, chiếc giẻ rách lau nhà cho thiên hạ.…”. Qua lời kể, được biết chị H. là một trong số nhiều nạn nhân vì muốn lấy chồng Trung Quốc đổi đời mà đã dính bẫy nhiều kẻ lừa đảo, buôn bán người sang Trung Quốc. Đến giờ đã về quê hương, nhưng mỗi lần nhắc nhỡ tới những ngày tháng làm vợ người đàn ông tên Lee Ya Te  (45 tuổi, ở tỉnh Quảng Tây) mà chị đã òa khóc.

Do  sinh ra trong gia đình nghèo khó, đông anh chị em nên chị H. phải nghỉ học rất sớm để đi làm thuê cuốc mướn. Trong một lần đi tiệc cưới người bạn ở huyện Trảng Bàng, chị H. quen người phụ nữ tên Nguyễn Xuân Minh (35 tuổi, tạm trú Tây Ninh, người quen của cô dâu trong đám cưới). Khi trò chuyện trong bữa ăn với chị H., Minh giới thiệu đã lấy chồng Trung Quốc, giờ về Việt Nam chơi, nhân tiện tìm giúp vợ cho người bạn thân của chồng. Sau đó, Minh hỏi chị H. có muốn lấy chồng ngoại để thay đổi số phận không. Nói đoạn, Minh giới thiệu về gia đình người đàn ông tên Ya Te là con trai một, đã có vợ nhưng không có con. Ước nguyện gia đình phải cưới thêm vợ cho ông Ya Te để sinh con nối dõi tông đường. Nếu ai lấy ông Ya Te sẽ là bà chủ một chủ đồn điền  trồng rau vài hét ta, mỗi ngày có hàng chục người làm thuê. Sau đó, Minh hỏi chị H. có muốn lấy chồng như vậy không?.

Gia đình một cô gái tại tỉnh Vĩnh Long ngóng tin con khi bị lừa bán sang Trung Quốc

Thấy viễn cảnh tương lai giàu có qua lời Minh thủ thỉ, chị H. xiêu lòng nên đồng ý nhận lời. Thời gian từ ngày được giới thiệu lấy chồng Trung Quốc đến ngày cưới  chỉ vỏn vẹn một tháng. Chị H. cũng chỉ gặp chồng duy nhất lần Ya Te sang Việt Nam rước chị về Trung Quốc. Trong ngày vu quy con gái, bố mẹ chị H. nhận  40 triệu đồng tiền Việt từ chàng rể ngoại gửi tặng, cùng 6 hộp đồ cưới (trầu, cau, rượu, bánh hỏi, thịt heo) đãi họ hàng. Sang ngày cưới thứ hai, chị H. từ biệt gia đình theo chồng về dinh. Mãi hơn nửa năm sau khi lấy chồng, chị H. mới được gọi một cuộc điện thoại về cho bố mẹ trong tiếng khóc nghẹn nghào. Chị  tâm sự, cuộc sống khổ cực, tủi hổ không giống như lời bà mối quảng cáo.  Hàng ngày chị phải lai lưng là làm ruộng từ 5h sáng đến 20h tối. Tối về chị phải phục vụ chồng già chuyện chăn gối tới 3,4  lần dù chị không đủ sức. Cay đắng hơn, nhà chồng còn có hai người em trai chồng vì nghèo không lấy được vợ nên bắt chị dâu phục vụ luôn cả việc nhu cầu sinh lí.

Biết mình bị lừa vào tay kẻ xấu, chị H. tìm cách không sinh  con. Mỗi lần bị cưỡng bức , chị tắm rửa sạch sẽ để không  thụ thai. Nhiều lần, chị  bỏ trốn thì gia đình chồng bắt lại, nhốt trong phòng kín. Sau này, chị H. phải  giả vờ ngoan ngoãn, nghe lời mọi người trong nhà chồng (do không hiểu ngôn ngữ nên chị hiểu bằng kí hiệu) mới được cho ra ngoài lao động tự do. Hơn một năm sau, thấy chị H.  không còn ý thức phản kháng, Ya Te đã giao cho vợ đi chợ mua đồ ăn mỗi ngày. Nhờ vậy, chị quen một số người phụ nữ Việt Nam buôn bán khu vực gần nơi ở.  Khi biết hoàn cảnh chị bị lừa bán làm vợ nhiều người đàn ông, người phụ nữ tên Hoa (50 tuổi, quê tỉnh Hưng Yên) đã cho tiền, giúp chị H. bỏ trốn thành công về Việt Nam. Mỗi lần nhắc lại những ngày làm vợ nơi xứ, người chị H. thở dài rơi nước mắt:  “Những ngày làm vợ ở Trung Quốc là kí ức kinh hoàng với tôi. Bao nhiêu là nỗi nhục, sự đau khổ không kể hết …Những người đàn ông Trung Quốc khi qua Việt Nam tìm vợ là vì họ quá nghèo,  già nua không cưới nổi vợ xứ mình….”.

Những ngày đặc biệt nơi xứ người, chị H. còn biết đến nhiều hoàn cảnh tương tự. Nhiều phụ nữ Việt Nam đã bị bán lấy chồng Trung Quốc mong ngày hồi hương như giấc mơ. Phần vì không hiểu tiếng Trung Quốc, phần vì bỏ trốn nhiều lần bị bắt lại, tra tấn nhiều nên không dám chống cự nữa. Không ít người chấp nhận cuộc sống trâu bò để chờ dịp liên lạc với người thân chuộc về. Nói đoạn, chị kể về một những người đã gặp như chị Khuyên (30 tuổi, quê Cao Bằng), chị Thoa (24 tuổi, quê Đồng Nai)….. Các phụ nữ này, cũng vì muốn lấy chồng ngoại quốc đổi đời mà bị một công ty chuyên mai mối người Việt Nam lấy chồng Trung Quốc lừa bán sang.

Những căn bệnh nguy hiểm lây truyền

Bên cạnh đó, vẫn còn nhiều cô gái trẻ khát vọng giàu nhanh, đã tin lời dụ giỗ của các đối tượng trùm mô giới mại dâm bị bán sang Trung Quốc làm gái. Để rồi, cuộc sổng rơi vào cảnh “sống nhục, chết không xong”. Trường hợp của  Đào Thị L. (20 tuổi, ngụ huyện Nộc Ninh, tỉnh Bình Phước) mà PV gặp gỡ trong một chuyến công tác cuối năm 2016  là minh chứng. Thời điểm gặp PV,   L.  vừa trốn thoát từ động mại dâm Trung Quốc trở về với hành trình hơn 30 ngày vượt rừng, núi. Trước đó, L. đi làm bóc điều tại một xưởng điều cách nhà 3 km. Tại đây, đã gặp Đinh Thị Th. (27 tuổi, quê huyện Bù Đăng) kể cho L. nghe  việc sắp sang Trung Quốc làm việc với mức lương 20 triệu đồng/1 tháng, trong khi bóc điều 10 tiếng một ngày chi được 4 triệu/1 tháng. Qua trò chuyện với Th., L. bất chợt mơ đến cuộc sống giàu sang .

Sau đó, Th. rủ L. có muốn sang Trung Quốc đi làm cùng không. Ban đầu , L. suy nghĩ về chuyến đi nhưng rồi cho rằng, nhắm mắt đi một chuyến biết đâu đổi đời. Làm ăn được thì chỉ cần vài tháng đến một năm về nước thì cuộc sống sang trang mới. Để thực hiện chuyên đi, L. nghỉ ngang ở xưởng điều, khi ai hỏi nghỉ thì là m ở đâu, L. trả lời ngắn gọn ra Hà Nội chỗ bà con làm việc lương cao hơn. Vài ngày sau, Th. đưa L. lên TP.HCM gặp người phụ nữ tên Dung (40 tuổi, quê Đồng Nai, giới thiệu là người quen) dẫn đường. Khi chiếc xe khách chuyển bánh theo lộ trình TP.HCM - Quảng Ninh, Th.  ngồi trên xe nghe điện thoại xong nói nhà có việc gấp phải quay về, sẽ đi chuyến sau. Trước khi xuống xe, Th. dặn dò L. nên nghe lời chị Dung để tránh gặp người xấu.

Hơn hai ngày ngồi xe mệt nhoài ra tới tỉnh Quảng Ninh, L. bị nhốt trong căn phòng tối với nhiều cô gái trẻ là người dân tộc ở vùng núi phía Bắc. Theo đó, những người chung phòng L. đều nói tiếng dân tộc, do vậy chị không hiểu họ nói gì. Chỉ biết, tất cả đều có tâm lí hoảng loạn, khóc lóc.  Vào  ngày hôm sau,  người đàn ông xăm trổ đầy mình đến nhận chục cô gái, trong đó có L. từ Dung đưa đi đường bộ, vượt rừng (có sự bám theo của chục tên đàn ông lực lưỡng) sang Trung Quốc. Những người đi cùng với L. đều  được đưa vào một khu toàn đèn mờ, đàn ông tấp nập. Lúc này, L. biết mình đã bị lừa bán vào động mại dâm biên giới. Hàng ngày người phụ nữ Việt Nam được các đàn em gọi tên chị Bảy chỉ dẫn công việc cho những cô gái mới “nhập trại” làm việc. Công việc chính là tiếp đàn ông tới mua vui.

Người phụ nữ tên Bảy luôn chỉ tay vào mặt từng người mới giáo huấn: “ Mới làm việc thì mỗi ngày ít nhất phải chiều được 1, 2 khách. Khi quen rồi thì có khách phải tiếp vui vẻ. Ai cãi lời đừng trách…. Còn ai muốn rời khỏi đây phải làm việc trả đủ 100 triệu đồng tôi đã mua của Dung thì sẽ được thả tự do”.  Nhờ sự ngoan ngoãn nghe lời bà chủ, nên L. được quản thúc lỏng. Trong một lần có “tháng”, L. viện cớ xin nghỉ một ngày dưỡng sức. Khoảng 12h đêm, lợi dụng người canh gác ngủ say, L. lẻn ra phía nhà tắm leo tường trốn thoát. Đi suốt đêm trong con đường đồi núi, sáng hôm sau tới một bản làng. Do không hiểu tiếng Trung Quốc, T. gặp người đàn bà cụ khoảng 60 tuổi thì xuống quỳ khóc, xin giúp đỡ. Hiểu được phần nào tình huống, bà cụ dẫn L. tới đồn công an và được giải cứu về nước….

Dù tiếp khách làng chơi thời gian ngắn nhưng L. đã mắc bệnh sùi mào gà. Không phải riêng mình mà nhiều cô gái đang làm việc tại động quỷ mắc các loại bệnh giang mai, lậu… nhưng chủ vừa uống thuốc vừa ép tiếp khách. Lí do, khách ít khi dùng bao cao su. Trong số những người chịu ở lại làm việc, không dám bỏ trốn vì họ đã chứng kiến nhiều cảnh các nạn nhân bỏ trốn, bị bắt về đã phải chịu hình phạt tra tấn thừa chết. Bên cạnh đó, vẫn có những cô gái trẻ đẹp, ham giàu, thích ăn trắng mặc trơn tự nguyện đồng ý tham gia các đường dây bán dâm do người Việt dẫn sang Trung Quốc. Tuy mang tiếng tự nguyện làm gái, song họ phải tiếp khách đến kiệt sức. Số tiền kiếm được trong ngày sẽ ăn chia 50/50 với bà chủ. Dù vậy, các cô gái này phải kí một bản hợp đồng “ràng buộc”  về lượt tiếp khách, thời gian làm việc… Để rồi khi hết hạn hợp đồng, kiếm được số tiền lớn cũng kéo theo việc rước nhiều u bệnh tật nguy hiểm vào thân. Thậm chí, nhiều người đã bị nhiễm HIV, vô sinh do phải dùng thuốc tránh thai, nạo phá thai khi lỡ dính bầu. Nói xong, L. kể tới chục cô gái đã gặp ở động quỷ đang mắc căn bệnh thế kỉ.

Tiếp tục theo dõi điều tra đường dây

Quá trình “Thâm nhập vào đường dây đưa các cô gái  trẻ Việt Nam sang Trung Quốc làm việc “giải trí” với mức lương trăm triệu đồng mỗi tháng”, PV đã nhờ sự trợ giúp của cán bộ chiến sĩ công an Đội 4, Phòng 6 – Đội phòng chống mua bán người, Cục cảnh sát hình sự phía Nam, Bộ công an. Tất cả những gì PV thu thập được đều cung cấp cho công an. Tuy nhiên, sự việc vẫn chưa vào hồi kết bởi nhiều lí do khác nhau. “Có thể nhận định, đường dây đưa người trái phép sang Trung Quốc làm gái, làm vợ bất hợp pháp” có sự móc lối của nhiều đối tượng trong và ngoài nước. Chúng hoạt động tinh ranh, kín kẽ. Khi phát hiện có động thì dừng di biến. Phía công an vẫn tiếp tục phối hợp với các cơ quan chức năng liên quan tiếp tục điều tra, theo dõi ….”, Trung tá Nguyễn Duy Thanh, Đội trưởng Đội 4, Phòng  6 (Đội phòng chống mua bán người), Cục cảnh sát hình sự phía Nam, Bộ công an cho hay.

 

 

 

 

Bạn đang đọc bài viết Tâm sự cay đắng của những nạn nhân buôn người trốn chạy trở về quê hương của Báo điện tử Công lý Xã hội. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglyxahoidientu@gmail.com, Hotline 096.535.2929

Tiến Trần