Thứ Hai, 19/11/2018

Nữ phạm nhân mang án ma túy tìm thấy ánh sáng khi con gái được người dưng cưu mang

03/9/2018 07:21 UTC+7
(CLXH) - 4 năm trước, bà Ngọc nhận giữ trẻ tại nhà để có tiền lo cho con trai bị bệnh bại liệt. Thế nhưng, không lâu sau, mẹ của đứa trẻ bị bắt với tội danh buôn bán ma túy.

Thương đứa trẻ bơ vơ, bà Ngọc nuốt nước mắt trước dèm pha của thiên hạ, nuôi “không lương” đứa con gái của nữ tù nhân. Ân tình của vợ chồng bà Ngọc đã khiến người mẹ cảm động, quyết tâm cải tại tốt để mong ngày về đoàn tụ.

Ách giữa đàng, mang vào cổ

Mới hơn 8h sáng, vợ chồng bà Trần Ngọc (59 tuổi, ngụ Q.6, TP.HCM) đã hì hục chở gần chục bao ốc vít, bù loong… từ xưởng đem về nhà gia công. Bà Ngọc đưa cho PV xem những đầu ngón tay đã chai sần, rạn da sau nhiều năm vặn ốc vít, bù loong. 

Mới nhắc đến bé Lê Thanh Nguyên (SN 2012) có mẹ là phạm nhân Bùi Thị Lan Anh (đang thụ án vì tội danh mua bán trái phép chất ma túy), bà Ngọc ứa nước mắt: “5 năm trước, tôi nhận nuôi cháu Nguyên để có thêm tiền lo thuốc men cho thằng con trai đã hơn 30 tuổi bị bại liệt, câm điếc.

Tôi bắt đầu nhận giữ cháu Nguyên từ khi hai tháng tuổi. Mẹ của Nguyên không biết làm gì mà cả ngày không thấy mặt mũi. Tối đến, cô ấy mới về đón con. Vài tháng sau, cô ấy để con lại và nhờ tôi trông luôn ban đêm. Rồi, tự nhiên, cô ấy đi đâu mất biệt, không ai biết tung tích. Tôi tìm ra nhà bà nội của cháu Nguyên thì hay tin mẹ của cháu đã bị công an bắt”.

Phạm nhân Lan Anh tìm thấy ánh sáng đời mình khi con được người dưng cưu mang

“Tôi định đem Nguyên trả cho nhà nội. Thế nhưng, tôi thấy cảnh nhà bên ấy vô cùng khó khăn. Ba của Nguyên cũng bị bắt đi tù. Bà nội còn đang nuôi anh lớn của Nguyên. Thấy vậy, tôi cũng không muốn làm khó người ta. Nhà mẹ Nguyên như vậy, cảnh nhà tôi cũng không khá giả gì. Con trai của tôi năm nay đã 34 tuổi, bị bại liệt, câm điếc. Chồng tôi thì già cả, thất nghiệp. Hai vợ chồng chỉ trông chờ vào tiền công gia công ốc vít, bù loong tại nhà”, bà Ngọc chia sẻ.

Ông Thái Phục Thành (61 tuổi), chồng bà Ngọc góp lời: “Nhà tôi nghèo, con cái bệnh tật, đến cái nhà cũng của người ta cho ở nhờ. Người ta giới thiệu việc giữ trẻ tháng lương 3 triệu nên mừng lắm. Tôi đâu ngờ lại thêm một gánh nặng từ trên trời ập đến. Thương cho đứa nhỏ, chắc nó cũng hiểu hoàn cảnh nên dễ ăn, dễ nuôi, chẳng quấy khóc, dù có bệnh nặng. Khi vợ chồng tôi quyết định nuôi cháu Nguyên, hàng xóm đến động viên, giúp đỡ, con cái trong nhà cũng không phàn nàn. Cháu Nguyên càng lớn càng ngoan ngoãn. Cháu kêu chúng tôi bằng ông bà ngoại. Nghe nó kêu, tôi hạnh phúc, bả cũng thấy vui”.

Bà Ngọc nhớ lại, lúc được 1 tuổi, bé Nguyên bị bệnh sốt phát ban. Đứa nhỏ nào mắc bệnh đó cũng quấy khóc. Vậy mà, Nguyên chẳng ré lên một tiếng mà ngoan ngoãn uống sữa rồi ngủ thiếp đi. Nhờ vậy, bà mới có thời gian chạy lên chạy xuống chăm sóc đứa con bại liệt. Đến tuổi Nguyên đi nhà trẻ, vợ chồng bà Ngọc phải trích hơn 1,5 triệu đồng/tháng để đóng tiền học. Vậy là, hai vợ chồng già ăn ít lại một chút, bớt mua cái áo cái quần.

Bà Ngọc biết mấy bạn trong lớp của Nguyên đều được chụp ảnh, mà Nguyên không được chụp. Bà cũng thao thức, dành dụm tiền mua cho cháu bộ đồ Kimono rồi nhờ nhà trường chụp dùm. Bà đem hình về treo trong phòng, ai đến cũng khoe. Bà đi chợ thấy đĩa nhạc thiếu nhi cũng mua về cho cháu ngoại “bất đắc dĩ” nghe. Nhờ vậy, bé Nguyên dạn dĩ, được cô giáo cho đi thi bé khỏe bé ngoan và đạt giải bé mặc áo dài đẹp nhất. Bà Ngọc lấy đó làm niềm vui và động viên chồng cố gắng “còn sức còn làm lo cho con cháu”.

Cha mẹ về… sẽ cho nhận lại con

Bà Ngọc nhớ, ngày tòa xét xử mẹ của Nguyên, vợ chồng bà Ngọc ẵm bé đi dự. Mẹ Nguyên thấy con là nước mắt giàn giụa. Bà Ngọc nghe tòa kêu án 15 năm mà thất thần. Đến nay, mẹ Nguyên đã chịu án hơn 3 năm. Khoảng thời gian đầu, vợ chồng bà Ngọc bị sự vất vả, khó khăn đè nén. Dần dà, tình thương dành cho cháu đã khỏa lấp tất cả.

Cũng theo bà Ngọc: “Khi gặp vợ chồng tôi, mẹ Nguyên liên tục cảm ơn vợ chồng tôi vì đã giúp cưu mang con lúc gặp hoạn nạn. Mẹ Nguyên cũng hứa với chúng tôi là đã nhìn nhận ra con đường sai lầm khi tham gia mua bán ma túy. Mẹ Nguyên hứa sẽ cải tạo tốt để sớm trở về nhận con”.

Sau cuộc gặp với mẹ Nguyên, vợ chồng bà Ngọc ý thức được chân lý làm sao ngăn cản máu mủ ruột thịt nhìn nhận nhau. Ý thức được điều đó, vợ chồng bà Ngọc luôn dành thời gian trò chuyện cho Nguyên hiểu về gia đình, cha mẹ. Bà Ngọc cho biết: “Chúng tôi thường dẫn cháu về thăm mẹ ở trại giam. Tôi dẫn cháu lên trại là để mẹ cháu yên tâm mà chấp hành án tù. Và, đó cũng là cách để bé hiểu và thông cảm hơn cho mẹ”.

“Lúc đầu, tôi chỉ nói mẹ cháu đi làm xa. Vậy mà, cháu coi trên truyền hình thấy tù nhân mặc áo sọc thì biết mẹ bị bắt đi tù. Cháu vừa khóc vừa bảo “Mẹ con có tội gì đâu mà bắt mẹ con, thả mẹ con ra”. Những lúc đó, tôi ứa nước mắt nhẹ nhàng giải thích và động viên cháu con ngoan ngoãn, học giỏi, mẹ mới sớm được tha”, bà Ngọc cho biết.

Ngày biết tin, mẹ của Nguyên bị bắt, bà Ngọc ẵm đứa nhỏ đi liêu xiêu từ đầu ngõ vào. Hàng xóm chạy lại hỏi thăm, bà Ngọc nước mắt ngắn dài kể sự tình. Thương đứa nhỏ, cả xóm đều sẵn lòng giúp đỡ ít gạo, chút đồ ăn, vài hộp sữa, thêm vài bộ đồ em bé… Cháu ngoại “bất đắc dĩ” của vợ chồng bà Ngọc thành con cháu chung của cả xóm. Ấy vậy, lời ra tiếng vào mà gia đình nhận cũng không ít. Nhiều người cứ bàn tán gia đình bà Ngọc nhận rất nhiều tiền từ mẹ của Nguyên. Bởi vì, mẹ Nguyên buôn bán ma túy, nên trước khi bị bắt đã đưa tiền nhờ bà Ngọc chăm sóc con gái. Bà Ngọc rất buồn. Bà cho biết: “Tôi còn không biết cô ấy làm gì. Một tháng, tôi nhận 3 triệu đồng tiền công, có tháng còn nhận trễ”.

“Lúc đầu, tòa kêu án 10 năm. Sau đó, tòa xử phúc thẩm lại tăng lên 15 năm. Tôi đã xác định nuôi bé Nguyên cho đến khi mẹ cháu mãn hạn tù. Nhưng không biết, tôi có đủ sức khỏe để nhìn mẹ con cháu đoàn viên không nữa. Thôi thì, miệng của người ta, nói được cứ nói, việc tôi, tôi làm. Họ đâu ở trong cảnh của mình mà thấu cho hết. Tôi chỉ thấy ấm lòng khi con bé bảo bà ngoại sống lâu để con lớn, con làm có tiền nuôi lại ngoại”, bà Ngọc nức nở.

Gặp chúng tôi, phạm nhân Lan Anh nghẹn ngào nói: “Vì muốn làm giàu nhanh mà tôi đã lao vào con đường mua bán trái phép chất ma túy. Để giờ đây, tôi phải trả giá với bản án nghiêm khắc của pháp luật. Khi bị bắt, tôi đã rất lo lắng cho đứa con gái bé bỏng của mình. Khi biết tin vợ chồng cô Ngọc cưu mang con gái mình mà không đòi hỏi bất kỳ điều gì, tôi vô cùng cảm động. Nếu như không có vợ chồng cô Ngọc cưu mang bé Nguyên thì tôi sẽ không có động lực, quyết tâm để cải tạo tốt. Mỗi lần vợ chồng cô Ngọc đưa bé Nguyên vào thăm mẹ, tôi rất vui và hạnh phúc. Hiện tôi đang nỗ lực cải tạo để sớm về đoàn tụ bên con gái. Trong lòng tôi giờ đây ngàn lần biết ơn tấm chân tình của vợ chồng cô Ngọc”.

* Tên những người liên quan đã được thay đổi

 

 

Bạn đang đọc bài viết Nữ phạm nhân mang án ma túy tìm thấy ánh sáng khi con gái được người dưng cưu mang của Báo điện tử Công lý Xã hội. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglyxahoidientu@gmail.com, Hotline 096.535.2929

Lê Hoàng