Thứ Năm, 21/6/2018

Vết trượt dài của cậu bé có cha mẹ ly hôn, chuyên lừa đảo để lấy tiền ăn chơi

19/3/2018 08:57 UTC+7
(CLXH) - Bố làm cán bộ, mẹ làm công nhân, tuổi thơ của Phúc hạnh phúc và êm đềm. Thế nhưng, mái ấm bé nhỏ ấy dần rạn nứt rồi vỡ tan khi bậc sinh thành chia tay nhau.

Tuổi thơ bất hạnh

Tôi gặp Trần Văn Phúc (16 tuổi, học sinh Trường Giáo dưỡng số 4, thuộc Tổng cục VIII, Bộ Công an) vào một buổi chiều. Phúc đang ngồi hóng mát ngoài khuôn viên sau giờ học, đôi mắt chú bé 16 tuổi lộ rõ sự buồn bã. Tôi bắt chuyện với với Phúc bằng một tình cảm chân thành nhất. Em cũng mở lòng khi cảm thấy tin tưởng người bắt chuyện lạ mặt. Phúc nói: “Em vào trường được vài tháng rồi. Em vào đây với hành vi lừa đảo”.

Bằng giọng buồn buồn, Phúc kể, em sinh ra trong gia đình bố làm cán bộ ở một công ty nước ngoài, mẹ làm công nhân. Cuộc sống gia đình Phúc những năm đầu vô cùng hạnh phúc. Bố mẹ là những người chăm lo làm ăn nên kinh tế gia đình Phúc khá giả. Thế nhưng, năm Phúc lên 6 tuổi, cuộc sống ấm êm ấy bỗng chốc đổi thay. Một ngày, Phúc thấy mẹ bế mình về nhà bà ngoại với khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Phúc lúc đó chưa đủ nhận thức để hiểu bố mẹ em đã tan vỡ tình cảm. Nhưng bằng linh cảm của đứa bé 6 tuổi, Phúc biết bố mẹ đang cãi nhau và mẹ buồn.

Phúc đi về sau khi chia sẻ với PV

Phúc vẫn hồn nhiên ở bên ngoại. Hai mẹ con ở ngoại một thời gian, Phúc bỗng thấy nhớ bố. Phúc kể lại: “Lúc đầu thấy mẹ bế em về ngoại, em cũng chỉ nghĩ rằng mẹ đưa em về ngoại chơi. Không ngờ, em ở với ngoại luôn từ đó”. Sau một thời gian xa cha, sống với ngoại, cậu bé 6 tuổi bắt đầu nhận biết em sắp xa luôn cả mẹ. Một ngày, Phúc thấy người đàn ông lạ đến và thường xuyên đưa mẹ em đi chơi. Phúc buồn bã nói: “Bình thường, mẹ em đi làm về là chơi với em, nhưng dạo có chú Long đến chơi, mẹ cứ đi với chú ấy suốt. Bà không có thời gian chơi với em nữa. Lúc đầu em khóc hoài, nhưng dần rồi em quen. Tận đáy lòng, em vẫn rất ghét chú Long, vì chú ấy mà mẹ không chơi với em”.

Rồi Phúc lặng lẽ hơn với mẹ, tình cảm mẹ con từ ấy cũng dần vơi cạn. Phúc tâm sự: “Thực sự trong lòng, em thương mẹ lắm, chỉ muốn mẹ là của mình thôi. Em không chia sẻ mẹ với ai hết. Nhưng mẹ chắc không nghĩ như em, mẹ đã thương chú Long và không quan tâm em nhiều nữa”. Rồi người phụ nữ dang dở ấy “cũng theo chú Long” đến một miền đất nào đó xa lắm. Phúc không biết mẹ ở tỉnh nào. Ngày mẹ Phúc lấy chồng, đám cưới cũng linh đình lắm, mời mấy chục mâm. Mẹ mặc áo cô dâu rất đẹp, còn Phúc ngồi nơi xó nhà nước mắt lưng tròng…

Lỗi lầm triền miên

Mẹ theo chú Long đi rồi còn Phúc với ông bà ngoại. Lâu lâu đi làm về, bố Phúc ghé qua mua cho em mấy lon nước ngọt. Ông mua thêm cho con một thùng mì tôm và ít đồ ăn sẵn rồi gọi Phúc ra ngõ bê vào nhà. Ông chỉ hỏi qua loa vài lời về chuyện học hành của em rồi lại lao xe đi,… xa tít tắp… Từ đó, mỗi ngày đi học về, Phúc thường xuyên lang thang khắp nơi. Đến khoảng 5h chiều, em mới về nhà, ra đứng trước ngõ để chờ bố tạt qua. Em đợi không phải để bê bịch nước ngọt hay thùng mì tôm. Phúc đợi chỉ để được bố xoa đầu, hỏi han vài câu…

Nhưng những cuộc gặp chớp nhoáng ấy cũng thưa dần rồi mất hẳn. Sau này, Phúc nghe đâu bố cũng đã lấy vợ và sinh thêm 2 đứa em nữa. Phúc bùi ngùi nhớ lại: “Em lúc đó cứ ước bố mẹ ghé qua thăm nhưng rồi hai người về thăm em ngày càng thưa dần. Sau này, lâu lâu mẹ mới ghé, dúi vào tay em mấy trăm ngàn rồi tất tả đi. Bố thì không thăm em thêm lần nào nữa, nghe nói bố đã có vợ rồi”.

Quá buồn chán, Phúc bỏ học và đi chơi lông bông với đám bạn bè hư hỏng. Phúc kể lại: “Lúc đầu em trốn học, ông bà ngoại cứ tưởng em vẫn đi học nên không để ý. Sau này nhà trường thông báo em bỏ học, ông bà ngoại mới biết và khóc nhiều lắm. Ông bà thương em, muốn em học hành nên người. Nhưng lúc đó em chán lắm, em chỉ muốn có bố mẹ ở bên. Nhưng không ai thương em cả, ai cũng lo cuộc sống cho riêng mình. Em thì đêm nào cũng khóc, ngày nào đi học, bạn em cũng được bố mẹ đưa đón, chủ nhật được đưa đi chơi. Em tủi thân, em luôn nghĩ có một ngày nào đó bố mẹ em sẽ trở về với nhau. Nhưng đó mãi chỉ là ước mơ…”.

Nhưng cái ước mơ bình dị ấy là nỗi ám ảnh suốt tuổi thơ của Phúc. Phúc nói, em không bao giờ từ bỏ ước mơ của mình, dù biết rằng nó hoàn toàn vô vọng. Rồi Phúc bỏ học đi lang thang với đám bạn hư, lúc đầu chỉ là uống cà phê rồi chơi vui quanh khu nhà mình. Nhưng dần dần, Phúc biết ăn nhậu, tiền ông bà cho được bao nhiêu Phúc chơi bời hết. Nhiều lúc không có tiền, Phúc còn về lừa bà xin tiền mua quần áo, đồ dùng để lấy tiền đi chơi. Nhưng xin mãi không được, Phúc kiếm việc để làm, nhưng vì ít tuổi lại không quen làm việc chân tay nên làm đâu được vài hôm Phúc lại bị đuổi.

Khi kể đến đây, Phúc đan hai tay vào nhau nói: “Em nghĩ mình đi làm kiếm tiền chơi nhưng em nhỏ quá, vài nơi người ta thuê thì họ cũng cho nghỉ vì em không làm được. Em cũng buồn lắm, nhưng chẳng biết làm thế nào”. Cũng vì “chẳng biết làm thế nào” nên Phúc lao vào đi chơi thâu đêm suốt sáng. Những lần “đi bụi” đó, nhóm bạn hư đã chỉ cho Phúc “đập đá”. Phúc đã lao vào trò chơi chết người đó như điên dại rồi mụ mị đi.

Những ngày đầu, bạn bè cho phúc “đập đá” miễn phí. Nhưng sau này, bạn bè cũng hết tiền, nên Phúc về nhà lừa ông bà ngoại lấy tiền đi ăn xài. Khi ông bà ngoại hết tiền, Phúc lừa anh em họ hàng mượn xe máy đem đi bán lấy tiền tiêu xài, ăn chơi. Phúc lừa hết người này đến người khác, dù được ông bà, các chú công an ở địa phương khuyên can. Phúc thành thật chia sẻ: “Do em chưa đến tuổi nên mỗi lần lừa ai lấy xe đi bán bị phát hiện, em đều được bảo lãnh ra. Vậy nên, em không sợ, cứ vậy mà tiếp tục lừa người khác”.

Sau đó Phúc được đưa vào trường giáo dưỡng, Phúc nói: “Em vào đây được các thầy cô dạy cho nhiều điều hay lẽ phải, em nhận ra em quá hư hỏng. Bây giờ em biết mình đã có lỗi rất nhiều, cả tuổi thơ em đều có lỗi”. Phúc nói vào trường, được giáo dục tốt nên hiểu và thương ông bà ngoại nhiều hơn. Có thời gian rảnh, Phúc gọi điện thoại hỏi thăm ông bà, động viên ông bà đừng buồn để có sức khỏe sống với Phúc.

Nhìn Phúc mắt lấp lánh hạnh phúc khi kể về ông bà ngoại, tôi cảm thấy thực sự tận trong sâu thẳm trái tim cậu bé này luôn dành cho họ một tình cảm tốt đẹp nhất. Phúc nói: “Em tâm nguyện rằng lúc về em sẽ ngoan, không hư hỏng nữa. Vào đây em cũng không thèm “đập đá” nữa. Được ăn nghỉ đúng giờ, học văn hóa và tập thể dục thể thao nên em khỏe ra. Em thấy mình được vào ngôi trường này là may mắn. Ngày mới vào, em sợ nhưng giờ em rất yêu nơi này. Em ở đây có bạn, có các thầy cô nên vui lắm”.

Theo lời của Phúc, từ hôm em vào trường, ông bà đã lặn lội đến thăm nhưng bố mẹ chưa ai đến thăm. Phúc rất buồn và nói: “Em chỉ mong được bố mẹ xuống thăm em một lần, nhưng có lẽ bố mẹ em không nhớ em nữa. Ngày em còn ngoan họ cũng có nhớ em đâu. Nhưng em cũng không giận họ, em quyết tâm học hành ngoan ngoãn, sau này về ở với ông bà ngoại”.

Bạn đang đọc bài viết Vết trượt dài của cậu bé có cha mẹ ly hôn, chuyên lừa đảo để lấy tiền ăn chơi của Báo điện tử Công lý Xã hội. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglyxahoidientu@gmail.com, Hotline 096.535.2929

Thái Minh