Thứ Tư, 24/1/2018

Phút trải lòng của “sát thủ” nhí sau song sắt

02/1/2018 07:34 UTC+7
(CLXH) - Không chỉ giết chết hai mạng người, Hào sau đó còn dỡ trò đồi bại với nạn nhân. Với tội danh giết người dã man, đáng nhẽ Hào phải chịu mức án cao nhất là chung thân hay tử hình. Tuy nhiên, khi gây án, Hào chỉ mới 15 tuổi nên tòa chỉ xử 18 năm tù giam.

Những ngày tháng sống trong trại giam đã giúp Hào thức tĩnh và nhận ra được tội lỗi trước đây mình phạm phải. “Em thấy rùng mình mỗi khi nhớ lại cảnh mình ra tay giết người”, Hào đã nói như thế khi tiếp xúc với phóng viên.

Kẻ giết người máu lạnh

Trong một lần đến công tác tại Trại giam Thủ Đức (huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận) thuộc Tổng cục VIII – Bộ Công an, tôi có dịp được tiếp xúc với nhiều phạm nhân tuổi vị thành niên. Tại đây, tôi được cán bộ trại giam cho gặp phạm nhân Lê Văn Hào. Thì ra, Hào chính là tên sát nhân từng gây nỗi kinh hoàng cho người dân địa phương tỉnh Bình Dương trong vụ giết hai mẹ con bà chủ vựa ve chai cách đây 6 năm. Hào đã giết hai mạng người, sau đó còn dỡ trò đồi bại với nạn nhân.

Phạm nhân Hào

Trước mặt tôi hôm nay, Lê Văn Hào đã trở thành chàng thanh niên chửng chạc. Hào đã nhận thức được quá khứ tội lỗi của mình và biết rằng 18 năm tù là mức án quá nhẹ dành cho hành vi phạm tội mà y đã gây ra trước đây. Hào nói: “Em thật sự đáng chết nhưng lúc ấy (lúc gây án) em không kiểm soát được hành động của mình. Giờ em hối hận lắm nhưng mọi chuyện đã lỡ”.

Hào sinh năm 1996, là con thứ 5 trong một gia đình nông thôn tại ấp Thanh An I, xã Thạnh Thới Thuận, huyện Trần Đề, tỉnh Sóc Trăng. Vì gia đình khó khăn nên Hào không được cắp sách đến trường như bao bạn bè cùng trang lứa khác. Cũng vì thế, mới 13 tuổi Hào đã sớm rời quê hương rồi cùng bạn tha phương đến tỉnh Bình Dương làm thuê kiếm sống. Tại đây, dù sở hữu một dáng dấp khỏe mạnh của chàng trai nông thôn nhưng Hào vẫn không xin được việc làm tại các công ty vì chưa đủ tuổi.

Do đó, để được vào làm chung với những người đồng hương trong công ty, Hào đã đi làm hồ sơ giả từ lời giới thiệu của các anh chị công nhân. Khi đã có bộ hồ sơ với tên và năm sinh khác trong tay, Hào xin vào công ty ULYVER làm công nhân. Tuy nhiên, vì lương thấp nên Hào lại bỏ việc chỉ sau vài tháng để đến làm công nhân tại Công ty bánh kẹo Kinh Đô.

Hào nhớ lại: “Làm cho công ty bánh Kinh Đô được một thời gian ngắn, em bỏ việc và chuyển đến làm cho một chủ vựa ve chai gần nhà trọ nơi em ở. Em cũng không ngờ, con đường phạm tội của em lại đến với nơi làm mới này. Theo đó, sau một thời gian làm công cho ông Du (chủ vựa ve chai), em thấy ông này có nhiều tiền nên nảy sinh ý định trộm tiền để trốn về quê. Em chờ cơ hội thuận lợi để thực hiện ý định của mình. Đến 7h30 sáng 30/08/2011, biết ông chủ không có nhà mà chỉ còn bà chủ với đứa con gái nhỏ nên em ra tay.

Em chuẩn bị dao, kéo và tuýt sắt, rồi đến vựa ve chai nhà ông Du tại KP. Bình Đáng, phường Bình Hòa, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương để làm như những ngày bình thường trước đây. Vừa đến nhà, thấy ông chủ đã đi nên em xong vào tấn công bà chủ cho đến lúc bà ấy gục mới thực hiện trộm tiền trong tủ. Lúc này, bé Phương (3 tuổi) con bà chủ từ trong phòng ngủ chạy ra khóc lốc, vì sợ bé Phương thấy chuyện rồi về mách lại với ông chủ nên em đã giết bé Phương để bịp đầu mối. Tiếp đến, em phá tủ để lấy tiền rồi trốn chạy”. Sự bình tĩnh, thản nhiên kể lại câu chuyện giết người cướp tài sản của Hào đã làm tôi hết sức bất ngờ và có cảm giác rợn người.

Trong khi đó, Hào vẫn trơn tru kể tiếp hành vi phạm tội của y. “Khi đã hạ gục hai mẹ con bà chủ, em đến tủ lấy tiền để chạy trốn. Tuy nhiên, trước khi bỏ đi em nhìn thấy cơ thể của bà chủ để lộ nhiều phần gây kích thích nên đã dỡ trò đồi bại với bà này. Thế nhưng, khi chưa kịp thực hiện ý đồ hiếp dâm thì bà chủ tĩnh dậy nên em hoảng quá dùng dao đâm bà này cho đến chết rồi bỏ chạy. Đúng lúc ông chủ trở về nhà phát hiện sự việc nên bắt giữ em lại rồi báo công an đến dẫn giải về trụ sở. Trước đó, em được biết ông chủ đi công việc phải đến tối cùng ngày mới về nên em mới dám ra tay thực hiện ý đồ trộm tiền. Nhưng “không may”, ông Du đã về nhà sớm hơn dự định vì gọi điện cho bà chủ mãi không được nên lo lắng và ông đã quay trở về”, Hào nhớ lại.

Lời sám hối muộn màng của sát nhân nhí

Nghe xong câu chuyện giết người của một sát nhân nhí kể lại, tôi sởn cả da gà, tai như ù đi. Tôi những tưởng, mọi điều trước mắt mình là một cơn ác mộng trong giấc ngủ. Nhưng không, tôi đang nghe từng lời một của con người trước đây là hồn quỷ nhắc lại. Bỗng dưng, tôi có cảm giác căn phòng tôi với phạm nhân đang ngồi chợt tĩnh lặng đến đáng sợ. Lúc bấy giờ, tôi phải dành cho mình một khoảng thời gian để kịp bình tâm lại mới tiếp tục nói chuyện được với một phạm nhân mang trong mình trái tim quỷ dữ. Điều làm tôi thấy bất ngờ là sau phút lặng lẽ trong căn phòng có tôi với kẻ giết 2 mạng người ấy, Hòa lại cho tôi cảm giác đồng cảm với y. Tôi không thể tin được rằng, một kẻ sát nhân máu lạnh như Hào lại có thể đổi giọng nghẹn ngào khi nhắc đến người thân của mình.

“Trước đây, sự nghèo khó của gia đình em là một thì nay khốn khó hơn vạn lần khi em gây ra chuyện (giết người). Nhà nghèo, kiếm miếng ăn qua ngày đã khó, nay ba mẹ em lại phải gánh số tiền đền bù tổn hại cho nạn nhân dùm em. Nghĩ lại, em thấy thương ba mẹ quá. Cũng vì không chịu được nỗi cú sốc con mình là kẻ sát nhân mà cha em đã đổ bệnh và chết sau gần một năm em vào trại giam. Không được nhìn thấy mặt cha lần cuối em thấy hối hận vô cùng. Giá như hồi đó, em suy nghĩ chính chắn hơn thì đâu phải chịu cảnh tù tội, phải xa gia đình như thế này.

Càng thương cha mẹ bao nhiêu thì trong lòng em càng thấy mình có lỗi bấy nhiêu. Em còn nhớ, lúc ở cùng với gia đình, cha mẹ thương em lắm. Dù khó khăn nhưng cha mẹ chưa một lần bỏ đói em. Em là con út trong gia đình, lại là con trai duy nhất, trên em còn 4 chị gái. Do đó, em được chiều chuộng hơn. Cha mẹ luôn dạy em những điều hay lẽ phải trong cuộc sống nhưng khi ra đời, em lại quên hết điều cha mẹ dặn. Để rồi, em đi giết người chỉ với mục đích lấy tiền ăn chơi. Gía như em hiểu được việc làm sai trái của mình sớm hơn thì tốt biết bao. Em chỉ kịp nhận ra tội lỗi của mình sau một thời gian vào trại giam. Sự quan tâm, dạy bảo và chia sẻ của cán bộ trại giam cùng với các anh Phạm nhân đã giúp em tĩnh ngộ”, Hào nói trong nghẹn ngào.

Nói đoạn, Hào ngước mắt lên trần nhà nhìn xa xăm một lúc rồi tiếp tục chia sẻ cảm xúc với tôi. Hào nói: “Lúc bị bắt và bị kết án 18 năm tù, em không có cảm giác nào khác ngoài việc sợ khi vào trại giam sẽ bị phạm nhân khác đánh đập. Cho đến khi vào trại giam, cảm giác sợ hãi của em không còn vì các anh ở trại ai cũng quan tâm động viên em. Cũng nhờ đó mà em từng ngày trưởng thành trong trại. Sau khi em được tin cha mất, em mới cảm nhận được nỗi đau và sự mất mát khi mất người thân là như thế nào. Do đó, em thấy thương và thấy có lỗi với những người thân của nạn nhân do em giết chết. Chính họ làm động lực để em cố gắng cải tạo thật tốt. Em mong sớm ngày được trả tự do để về báo hiếu với mẹ và những người mà em gây ra đau khổ cho họ”.

Hào cũng cho biết, những hình ảnh hai nạn nhân do y giết chết cứ ám ảnh vào mỗi tối khiến y không sao ngủ ngon được. Cũng đã rất nhiều lần, Hào rùng mình khi nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng tại nhà ông chủ vựa ve chai mà tác giả chính là mình.

Trong cuộc trò chuyện với phóng viên, phạm nhân Lê Văn Hào cũng cho biết lý do vì sao y chưa đủ tuổi vẫn được nhận vào công ty làm việc. “Từ mấy người đồng hương đã làm trước đó tại Bình Dương, em được họ giới thiệu đến gặp một người lạ để nhờ làm hồ sơ giả. Hồi đó, tên em trong hồ sơ xin việc giả là Nguyễn Văn Quân, SN 1982. Sau khi em nhận được hồ sơ và được công ty nhận vào làm thì em trả cho người làm giả hồ sơ với số tiền 150 ngàn đồng”, Hào cho biết.

Bạn đang đọc bài viết Phút trải lòng của “sát thủ” nhí sau song sắt của Báo điện tử Công lý Xã hội. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglyxahoidientu@gmail.com, Hotline 096.535.2929

Võ Đoàn