Thứ Hai, 19/11/2018

Từ con nghiện vươn lên thành ông chủ tàu cá

04/7/2018 13:00 UTC+7
(CLXH) - Phải cắt bỏ hai chân vì bệnh tật nhưng vượt qua khó khăn, ông Lê Văn Xuân sinh năm 1962 ở khối Hồng Hải, phường Quỳnh Phương (TX Hoàng Mai, Nghệ An) vẫn vươn khơi bám biển làm giàu và tạo việc làm cho hàng chục lao động địa phương.

 Anh Xuân cùng vợ trong ngôi nhà khang trang. Ảnh: Tuệ Minh

Phải mất mấy lần hẹn, chúng tôi mới có thể gặp được anh Xuân, người chủ tàu không lành lặn nhưng lại khiến ai cũng phải trầm trồ, thán phục bởi nghị lực phi thường. Khuôn mặt sạm đen, mặn mòi mùi vị biển cả cùng cách nói chuyện xởi lởi là những gì mà ai cũng có thể cảm nhận được ở người chủ tàu khuyết tật.

Bỗng dưng thành kẻ tật nguyền

Là con trai thứ 3 trong một gia đình ngư dân có 8 anh em, cũng giống như bao chàng trai miền biển khác, từ nhỏ cậu bé Lê Văn Xuân đã quen với cái vị mặn mòi biển cả. Lên 14 tuổi, Xuân đã được bố cho vươn khơi. Năm 18 tuổi, Trong một lần ra khơi, thuyền bị hỏng máy nên Xuân bước xuống khoang chứa máy móc để kiểm tra. Tại đây, chân anh chẳng may dẫm vào một chiếc đinh lâu ngày bị ô xi hóa.

Xuân không ngờ rằng, chiếc đinh bị ô xi hóa mà anh dẫm phải đã khiến vết thương ở chân của anh bị nhiễm trùng. Suốt 6 tháng trời điều trị tại Bệnh viện Phong – Da liễu Quỳnh Lập, vết thương nơi bàn chân của Xuân vẫn không khỏi mà càng ngày càng bị đen bầm và tới năm 1986 phải cắt chân tới sát đầu gối.

Chân dung chủ tàu tật nguyền Lê Văn Xuân. Ảnh: Tuệ Minh

Từ một người lành lặn, lại là trụ cột gia đình bỗng chốc thành người tàn phế, với Xuân đó là một nỗi đau đớn khó diễn tả bằng lời. Hằng ngày, anh phải tự đứng lên trên chiếc nạng gỗ. Nhưng nỗi đau chưa dừng lại ở đó, Xuân còn bị viêm tắc động mạch, hay đau nhức khắp cơ thể.  Nhiều lúc chứng kiến cảnh anh lên cơn đau quằn quại, các bác sỹ đã tiêm cho anh một loại thuốc giảm đau có chất gây nghiện tên là Morphine. Không chỉ vậy, Xuân còn tiết lộ, ngày ấy người dân vùng biển hầu như nhà nào cũng có một lượng ma túy to bằng cái chén phòng khi ốm đau. Nhà Xuân cũng vậy. Mỗi lần lên cơn đau nhức, Xuân thường dùng ma túy. Khi vươn khơi đánh cá, Xuân còn mang theo cả “nàng tiên nâu” vào nấu lên để tiêm nhằm xoa dịu đau đớn, cứ như vậy, anh nghiện từ lúc nào không hay.

Từ khi Xuân nghiện ngập, gia đình kiệt quệ. Nhìn vợ con nheo nhóc, Xuân càng thương và anh quyết tâm cai nghiện tại nhà. Những lúc lên cơn, anh thường bào vợ con trói mình lại và cấu véo khắp nơi trên cơ thể. Bao lần anh thèm thuốc là bấy nhiêu lần anh đau nhói nhưng vì vợ con, anh vẫn quyết tâm đoạt tuyệt với “nàng tiên nâu”. Và rồi, nỗ lực của anh cũng được đền đáp khi cai nghiện thành công.

Năm 1991, sau rất nhiều đêm suy nghĩ, anh Xuân đành phải cắt bỏ đôi chân tàn phế. Những ngày đầu mất cả đôi chân, với Xuân đó thật là khó khăn, cực nhọc. Không còn đôi bàn chân để di chuyển, Xuân gắng tập đi bằng được trên 2 đầu gối. Thời gian đầu tập, đôi đầu gối của anh tứa máu nhưng anh không từ bỏ. Từ chỗ chỉ lê đầu gối toan bước đi là ngã dúi dụi dần dân, Xuân đã tự đứng lên trên đôi đầu gối của mình và di chuyển được khắp nhà.

Đứng dậy sau vấp ngã

Hơn 20 năm qua, Lê Văn Xuân luôn cầm lái con tàu của mình vươn khơi. Ảnh: Tuệ Minh

Gượng dậy khi gia tài khánh kiệt và đôi chân không còn lành lặn, Xuân thấy mình thật có lỗi với vợ con. Anh quyết tâm làm lại từ đầu. Lúc ấy, người ngư dân tật nguyền định vay mượn và cùng anh em góp vốn đóng tàu nhưng suy đi tính lại, Xuân quyết tâm sắm luôn tàu riêng với giá 85 triệu đồng. Thời đó, đấy là một số tiền không nhỏ và khó khăn lắm anh mới chạy vạy để vay mượn được. Thấy Xuân tàn tật sắm tàu và quyết ra khơi, người dân xung quanh cảng biển Hồng Hải bán tín, bán nghi. Liệu người đàn ông đi đâu phải nhờ vợ cõng, con bế ấy làm được gì giữa muôn trùng sóng bể?  Nhưng Xuân đã làm được điều tưởng chừng như không thể ấy.

Ba năm đầu với chiếc tàu mới và bằng kinh nghiệm của một người hàng chục năm trời đi biển, chủ tàu Nguyễn Văn Xuân làm ăn phát đạt. Hầu như chuyến ra khơi nào, anh cũng trúng quả và trang trải hết nợ nần. Tuy vậy, tới năm thứ 4, anh nghiện trở lại và đành phải bán tàu với giá bèo. Lần ấy, vợ con góp ý, động viên Xuân còn bàn với vợ thuê luôn cả thầy thuốc về nhà nhằm giúp ông chữa dứt cơn đau. Dù tốn kém nhưng ông nghĩ có như vậy mới giúp ông đoạn tuyệt được với những cơn nghiện ma túy đã khiến gia đình kiệt quệ.

Nhưng suốt 3 tháng trời, Xuân thấy rằng khi lên cơn đau, người thầy thuốc ông thuê về nhà chỉ tiêm thuốc cho thì ông mới đỡ còn không lại chịu đau đớn. Bán tín bán nghi, Xuân mới bảo vợ con xem vỏ thuốc ông ta tiêm cho mình mới biết ông thầy thuốc chỉ dùng thuốc giảm đau. Biết mình bị lừa, anh đuổi quách “thầy thuốc rởm” đi và tự mình cai nghiện.

Đầu năm 2000, anh cùng em trai thứ 6 hùn vốn mua và hoàn thiện con tàu 72 mã lực với giá 100 triệu đồng. Có tàu mới, đang làm ăn thuận lợi thì trong một lần ra khơi, tai họa giáng xuống  người em trai anh Xuân đã một đi không về. “Lúc ấy sóng to, gió lớn lắm, tui đang cầm tay lái, em trai tui đang đứng ở mạn tàu chưa kịp vào trong thì chẳng may bị đẩy xuống biển, vì tính mạng của anh em trên tàu mà tui đành bất lực nhìn em mình bị sóng cuốn trôi”, anh Xuân ngậm ngùi nhớ lại.

 Năm 2002, Xuân dứt hẳn được với “nàng tiên nâu” và tự nhủ mình sẽ chăm chỉ làm việc thêm cả phần người em trai xấu số. Dù căn bệnh viêm tắc động mạch vẫn không dứt nhưng từ đó đến nay, Xuân không bao giờ dùng ma túy để giảm đau nữa.

Quyết tâm bám biển!

Năm 2009, nhờ làm ăn thắng lợi nên Lê Văn Xuân đã bán tàu cũ và sắm cho mình chiếc tàu mới trị giá 1,7 tỷ đồng với công suất 200 mã lực. Một năm, tàu của anh Xuân có khoảng 20-25 chuyến ra khơi. Người chủ tàu ấy bộc bạch, suốt hàng chục năm trời, anh nào được đón giao thừa bên vợ con. Nghĩ cũng buồn nhưng vì miếng cơm manh áo, anh nào có thể bỏ được. Nói rồi anh Xuân sai vợ, con lấy xe máy chở mình ra cảng biển, nơi có con tàu mang số hiệu NA TS 94009 của anh đang nghỉ ngơi sau những hải trình dài vất vả. Vừa đến đầu cảng, như thường lệ vợ anh Xuân lại ghé lưng vào cõng chồng lên thuyền. Thấy cảnh vợ cõng chồng bước đi thoăn thoắt trên bãi cát trắng phau lô nhô sò, huyết, người ta không khỏi thán phục đức hi sinh, tảo tần của người vợ ông chủ tàu. “Anh ấy đã bệnh tật mà vẫn gắng theo nghề, là người vợ như tui thì cũng chỉ biết động viên, an ủi chồng mình chứ làm răng được. Cứ mỗi lần anh ấy ra khơi, tui ở nhà cũng mất ăn, mất ngủ vì lo lắng cho chồng, chỉ đến khi tàu cập bến mới có thể thở phào nhẹ nhỏm được”, vợ anh Xuân tâm sự.

Chủ tàu Lê Văn Xuân cùng các thuyền viên trên con tàu cá gắn bó với ông nhiều lần ra khơi. Ảnh: Tuệ Minh

Người vợ chủ tàu tật nguyền không lo sao được vì mỗi khi trái gió trở trời, bệnh viêm tắc động mạch vẫn hành hạ Xuân. Anh cho biết, vào mùa rét, máu trong cơ thể không lưu thông được khắp cơ thể nên đầu các ngón tay bị ăn mòn dần, may đến hè mới “hồi sinh” trở lại. Tuy nhìn ông chủ tàu đi lại trên tàu một cách lanh lợi cùng nước da ngăm khỏe khoắn nhưng vợ anh tiết lộ cứ đến mùa lạnh, chị lại phải đưa chồng ra tận Hà Nội điều trị và lấy thuốc chữa bệnh. “Nhiều lúc trời lạnh đi không được, chán và muốn bỏ nghề nhưng vì nghĩ đến vợ con cùng gia đình các thuyền viên của mình  ở nhà đói khổ nên lại tiếp tục ra khơi”, anh Xuân vừa nhâm nhi cốc bia với con mực nướng, vừa nói đến “cái duyên” ràng buộc ông gắn bó với nghề chài lưới.

Không những trang trải hết nợ nần, xây được nhà cửa khang trang, chủ tàu tật nguyền còn tạo việc làm thường xuyên cho 10 thuyền viên làm việc thường xuyên với thu nhập bình quân 7-8 triệu đồng/tháng và hàng chục lao động thời vụ. Nghĩ lại những ngày tháng cơ cực, bần hàn ấy, khuôn mặt của người chủ tàu quanh năm nổi nênh sóng bể lại không khỏi ngậm ngùi khi nhắc đến người con gái quá cố: “Nếu gia cảnh không khó khăn, túng bẫn vất vả thì con gái của tui mô phải đi làm ăn xa rồi bị tai nạn qua đời ở Sài Gòn. Nhưng thôi, đời người mà, âu cũng là cái số”.

Hơn 20 chục năm trời cầm vô lăng chèo lái con tàu vươn khơi đánh cá, còn hiểm nguy, cực khổ nào mà chủ tàu Lê Văn Xuân chưa từng trải qua. Nhưng bằng nghị lực phi thường và tình yêu nghề cá đã giúp anh chiến thắng trước những cơn bão tố, cuồng phong của biển cả.

Bạn đang đọc bài viết Từ con nghiện vươn lên thành ông chủ tàu cá của Báo điện tử Công lý Xã hội. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglyxahoidientu@gmail.com, Hotline 096.535.2929

Tuệ Minh