Thứ Tư, 13/12/2017

Cơn cuồng ghen của người đàn ông ngoại ngũ tuần

05/11/2017 09:58 UTC+7
(CLXH) - Nghi ngờ vợ mình có mối quan hệ ngoài luồng, ông Điệp lặng lẽ làm mâm cơm rượu thết đãi chính “tình địch” của mình với mục đích để hỏi cho rõ ngọn nguồn câu chuyện.

Nghi ngờ vợ mình có mối quan hệ ngoài luồng, ông Điệp lặng lẽ làm mâm cơm rượu thết đãi chính “tình địch” của mình với mục đích để hỏi cho rõ ngọn nguồn câu chuyện. Nào ngờ, rượu vào lời ra, không kiềm chế được bản thân, cộng với cơn ghen tích tụ lâu ngày bùng phát, ông đã cầm dao đâm liên tiếp vào người “bạn rượu”…

Nỗi ám ảnh từ tuổi thơ bất hạnh

Trong thế giới người tù, mỗi phạm nhân đều có một cuộc đời, một số phận, một hành vi phạm tội khác nhau, khi đã bước chân vào chốn đề lao, họ đều mang cảm giác tiếc nuối, ân hận vì những sai lầm mình từng mắc phải. Đối với những phạm nhân còn trẻ, người ta có thể lý giải rằng, tội ác mà họ đã gây ra vì nhất thời bồng bột hoặc do chưa trưởng thành trong suy nghĩ, nhưng, đứng trước những phạm nhân lớn tuổi, tóc lấm chấm pha sương, thì cái chuyện “ăn cơm tù, mặc áo số” của họ nghe sao đắng buốt. Và, phạm nhân Nguyễn Đức Điệp ở Trại giam Xuân Nguyên, Hải Phòng là một trường hợp như thế!

Nguyễn Đức Điệp sinh năm 1962, ở thôn Phù Ninh, xã Phù Ninh, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng. Cuộc đời ông là sự đan xen của những chuỗi ngày bất hạnh mà quãng khúc nào cũng đầy ăm ắp. Từ nhỏ, ông đã phải chịu cảnh thiếu thốn tình cảm gia đình. Mẹ ông, người đàn bà nhiều đam mê đã rũ áo ra đi theo tiếng gọi của người tình, bỏ lại bố ông “gà trống nuôi con”. Khi ấy, tâm hồn của cậu bé 11 tuổi Nguyễn Đức Điệp đã bị tổn thương rất nhiều. Cũng từ đó, ông luôn khao khát về một mái ấm, một gia đình hạnh phúc.

 Phạm nhân Nguyễn Đức Điệp

Suốt những năm tháng tuổi thơ, mấy anh em ông Điệp chỉ biết sống dựa vào ông bà nội. Đối với ông, bà nội vừa là người bà, vừa là người mẹ, vừa là người bạn. Ngay từ bé, ông đã ý thức được rằng, không có bà thì không có anh em ông ngày hôm nay. Thế cho nên, lúc nào ông cũng tâm niệm rằng, sau này lớn lên, nhất định sẽ phải có trách nhiệm chăm sóc, phụng dưỡng bà.

Nhưng, dường như may mắn chưa bao giờ mỉm cười với người đàn ông ngoại ngũ tuần này. Hơn 20 tuổi, ông Điệp lập gia đình. Điều đáng buồn ở đây là vợ ông đã không “tìm được tiếng nói chung” với ông bà nội của chồng. Mối mâu thuẫn đó ngày càng lớn và khiến không khí trong gia đình ngột ngạt. Đến khi không chịu nổi việc vợ hỗn hào với ông bà nội, những người mà mình hết lòng tôn kính, ông Điệp quyết định ra tòa. Dù lúc đó, vợ chồng ông đã có hai con.

Bi kịch từ một cơn ghen

Từ đấy, ông Điệp chỉ chuyên tâm vào công việc, cố gắng khỏa lấp cô đơn, trống vắng trong lòng bằng những chuyến buôn đường dài lên biên giới. Và, trong những chuyến đi dài ngày đó, ông đã quen rồi kết hôn với Trần Thị Yến, một bạn hàng. Hai vợ chồng dắt díu nhau về đất Cảng, ông lo việc đồng áng, thỉnh thoảng cũng chạy vài chuyến hàng Lạng Sơn, Hà Nội, còn vợ ông thì buôn bán lặt vặt từ Hải Phòng đi các tỉnh.

Thời gian lao động và cải tạo tại tram đã giúp ông Điệp nhận ra giá trị của cuộc sống

Do đã phải nếm trải một cuộc hôn nhân thất bại, nên lấy vợ lần này, ông Điệp luôn tìm mọi cách để vun đắp cho tổ ấm của mình. Dù đã có 3 đứa con, nhưng trong một lần đi buôn, ông bắt gặp một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi ngoài đồng, ông đã không ngần ngại đưa nó về nuôi. Người đàn ông có tấm lòng bao dung ấy đã chăm bẵm, yêu thương nó như con đẻ của mình.

Trong ngôi nhà nhỏ của hai vợ chồng, đã có những ngày rộn ràng tiếng cười hạnh phúc. Ông Điệp cứ ngỡ rằng, cuộc đời mình chẳng có gì đáng ước mơ hơn nữa, thế nhưng, cái hạnh phúc mà ông luôn khao khát đi tìm và dày công vun đắp trong bao năm đã tan thành mây khói. Tất cả, đến từ một cơn ghen…

Sự đời thật trớ trêu, dù ông Điệp có yêu thương vợ đến bao nhiêu thì đời sống tình cảm vợ chồng cũng không tránh khỏi những cơn sóng ngầm rạn nứt. Ngày đó, do buôn bán xa, vợ ông thường nhờ người hàng xóm tên Nguyễn Văn Thà làm xe ôm chở đi đây đó. Mỗi chuyến hàng, dù ít dù nhiều, chị cũng cùng người đàn ông kia đồng hành trên mỗi cung đường. Lâu dần, hàng xóm láng giềng bắt đầu có những lời dị nghị, đàm tiếu về chuyện “ông Điệp bị cắm sừng!”. Những lời nói vô tình ấy, ông Điệp nghe như xát muối. Cơn ghen cứ âm ỉ dày vò ông ngày này qua tháng khác. Rồi nó đã bị đẩy lên đến đỉnh điểm vào cái lần vợ ông đi bán hàng và tối không về.

Ông Điệp đã tìm được niềm vui sống từ những bạn tù đồng cảnh ngộ

Hôm sau, ông Điệp làm mâm cơm rồi mời Thà sang uống rượu để làm sáng tỏ những lời đồn đại. Trong cuộc rượu, ông hỏi Thà: Tối qua mày và vợ tao đã đi đâu? Thà chỉ cười khẩy trả lời: Tao ôm con bồ cả đêm trên đê! Nghe đến đây, ông Điệp đã không còn giữ được bình tĩnh. Vớ lấy con dao để bên mâm cơm, ông chém liên tiếp vào người Thà bằng tất cả sự ghen tuông, tức giận dồn nén bấy lâu. Bị tấn công bất ngờ bởi những nhát dao chí mạng, Nguyễn Văn Thà tử vong tại chỗ. Ông Điệp bị bắt và phải đón nhận bản án chung thân.

Nghìn ngày sám hối

Dẫu đã hơn 10 năm trôi qua, ông Điệp cũng không lý giải được tại sao lúc đó mình lại có hành động điên rồ như vậy. Nhưng có lẽ, chính vì bị ám ảnh sâu sắc bởi tuổi thơ bất hạnh, cộng với sự tan vỡ từ cuộc hôn nhân đầu tiên, nên ông Điệp mới quá sốc khi biết vợ mình “say nắng”.

Chỉ đến khi vào trại giam, ông Điệp mới cảm thấy ân hận, xót xa và nuối tiếc. Suốt mấy năm đầu, lúc nào ông cũng dằn vặt, tự trách mình “cả giận mất khôn”. Chỉ vì không kiềm chế được cơn cuồng ghen, ông đã vung dao hạ sát tình địch để rồi lĩnh cái án dài đằng đẵng. Không chỉ mình ông phải trả giá, những người thân xung quanh ông cũng phải gánh chịu nỗi đau đớn khôn cùng. Điều làm ông day dứt hơn cả không phải là chuỗi ngày tù tội, mà là nỗi ân hận vì đã không chăm sóc được cho con, không phụng dưỡng được ông bà nội lúc tuổi già.  

 Mới đây, vợ ông (người ngồi quay lưng, bên phải) đã trở về và vào trại xin ông tha thứ

Ngày ông bị tòa tuyên án, bà nội lúc đó đã hơn trăm tuổi. Cả đời bà vất vả, lam lũ vì cháu, bà xứng đáng được hưởng những ngày cuối đời thanh thản. Vậy nhưng, sau gần hai năm ông vào trại thụ án, bà nội ông mất vì một cơn bạo bệnh. Là cháu đích tôn, nhưng ông Điệp không thể dự tang bà. Đó chính là điều ông đau đớn, day dứt, ám ảnh đến cuối đời.

Thời điểm ấy, ông tưởng mình gục ngã. Thậm chí, đã vài ba lần ông định tìm đến cái chết, như một cách giải thoát khỏi cuộc đời đầy sóng gió của mình. Nhưng, nhờ sự động viên hết mực của các cán bộ Trại giam Xuân Nguyên, cũng như sự sẻ chia của các bạn tù, những người đồng cảnh ngộ, ông dần lấy lại thăng bằng. Giờ đây, dù biết ngày về còn rất xa, nhưng nhìn ông Điệp đã có phần phấn chấn.

Cách đây ít lâu, vợ ông, người đàn bà phải bỏ đi vì không chịu nổi những lời đàm tiếu, nay đã trở về. Khi bà vào trại thăm ông và nói lời xin lỗi, ông không hờn trách mà chỉ khẽ khàng nhắn nhủ, chuyện cũng xảy ra rồi, bà đừng nhắc nhớ gì quá khứ, hãy về chăm lo, nuôi nấng, dạy bảo con cái nên người. Bởi, trong thâm tâm ông vẫn canh cánh một nỗi lo con trẻ. Nếu có người chăm bẵm, chu toàn cho chúng, tâm hồn nhiều tổn thương của ông cũng được đắp đậy phần nào.

Bạn đang đọc bài viết Cơn cuồng ghen của người đàn ông ngoại ngũ tuần của Báo điện tử Công lý Xã hội. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglyxahoidientu@gmail.com, Hotline 096.535.2929

Gia Bảo