Thứ Tư, 13/12/2017

Myanmar: Người da đen dùng... kem chống nắng, gọi nhau bằng "nụ hôn gió" (kỳ cuối)

04/12/2017 14:24 UTC+7
(CLXH) - Đặt chân đến Myanmar, du khách không khỏi ngạc nhiên trước cảnh già trẻ, trai gái ai cũng bôi một thứ chất bột lên đầy mặt dù ở bất cứ đâu kể cả nơi công sở. Lạ hơn, họ gọi nhau bằng “nụ hôn gió”

Để bảo vệ làn da trước cái nắng gắt, người Myanmar từ trẻ nhỏ đến người già, từ gái đến trai đều bôi bột chống nắng lên mặt suốt cả ngày ở bất cứ nơi đâu. Du khách sẽ còn ngạc nhiên hơn khi bắt gặp những nụ hôn gió ngoài đường và mua hàng không cần trả tiền.

Da đen toàn thân nhưng vẫn bôi kem chống nắng

Cố ý tìm hiểu văn hóa của người dân Myanmar, tôi chợt nhận thấy nơi nay có rất nhiều điều độc đáo và thú vị. Phụ nữ Myanmar rất ít trang điểm, mà chỉ dùng bột chống nắng có tên Thanakh (một loại bột của thân và vỏ cây Thanakh). Bột làm từ thân cây thanakha to khoảng bằng bắp tay người lớn, được cắt thành từng khúc 10 cm. Người dân cầm thanh thanakha mài vào miếng đá có thấm nước và dùng phần bột mài để bôi lên má. Với phụ nữ Myanmar, đây là thứ bột hữu hiệu nhất để chống nắng, trang điểm và dưỡng da cả ngày lẫn đêm. Không chỉ là một loại kem chống nắng dành riêng cho phụ nữ, cả cánh đàn ông, trẻ em đều bôi bột chống nắng khi ra đường hay đi làm.

Người Myanmar bôi bột chống nắng

Dù ở bất cứ địa điểm nào, chúng ta cũng có thể thấy trên khuôn mặt người dân Myanmar được phủ đầy bột, tôi có cảm giác như họ đang hóa trang. Tôi đã bật cười khi nghe giải thích rằng, người Myanmar bôi bột để chống nắng và làm trắng da. Bởi nhẽ, hầu như mọi người dân Myanmar đều có một màu da rất đen. Tôi chẳng thấy sự khác biệt nào ở làn da của một người được cho là thường xuyên bôi kem chống nắng và người không bôi kem. Thế nhưng, người dân nơi đây vẫn tin rằng thứ bột Thanakh sẽ giúp da họ trắng và đẹp hơn.

Điểm đặc biệt khác về văn hóa người Myanmar, họ chủ yếu đi bằng chân đất. Người Myanmar quan niệm rằng, với đôi chân trần sẽ thể hiện sự kính trọng của bản thân với trời, đất, nơi linh thiêng và người đối diện. Tuy nhiên, văn hóa đi chân trần vẫn được duy trì tại các vùng nông thôn. Tại các thành phố lớn nơi đây, nhiều người đã ảnh hưởng văn hóa ngoại nhập và họ đã sử dụng đến những đôi dép mang phong cách tây âu. Tuy nhiên, người dân Myanmar không dùng những vật dụng như dây nịch, nam không mặc quần xì, không mang giày ngoại trừ cảnh sát và quân đội.

Một người dân Myanmar chia sẻ với tôi rằng, họ không thích thú lắm với phong cách ăn mặc của phương tây. Tuy nhiên, họ lại rất thích và mơ ước có một làn da trắng mịn. “Tôi mơ ước da mình sẽ đẹp như người Việt Nam. Các bạn có một làn da khiến chúng tôi mê mệt. Tôi tin làn da của các bạn đẹp nhất thế giới. Da các bạn đẹp đến mức khiến tôi dành nhiều thời gian để tìm hiểu lý do nhưng cuối cùng tôi nhận ra rằng, đó là tạo hóa ban tặng”, một người dân Myanmar bày tỏ.

Gọi nhau bằng nụ hôn gió

Tại Myanmar, tôi đã ngạc nhiên với cách mà họ truyền thông tin cho nhau. Khi muốn gọi ai đó, những người Myanmar dùng miệng tạo ra một thứ âm thanh giống như tiếng của nụ hôn, thường cần 2 đến 3 nụ hôn gió để gọi người khác. Thật thú vị khi đi trên đường phố Myanmar, tôi tận tai nghe thấy tiếng hôn ở khắp mọi nơi. Một văn hóa thể hiện sự than thiện đến kinh ngạc và mê hồn người. Không những thế, người Myanmar có một quy định hết sức khác người. Không như ở các nước, người dân nơi đây chỉ được phép ăn bằng tay phải.

Với tập tục cổ xưa của người Myanmar, ăn bằng tay trái bị coi là hành động thiếu tôn trọng vì tay trái chỉ dùng để vệ sinh cá nhân. Vì vậy khi ăn hoặc trả tiền cho người khác, họ thường đưa tay phải. Người Myanmar, khi ăn họ dùng tay để nặn cơm thành từng viên nhỏ và trộn chung với các món ăn khác. Còn món ăn thì những người theo đạo Phật không ăn thịt bò, còn những người theo đạo Hồi lại không ăn thịt lợn. Thế nên, thịt tại Myanmar được coi là món ăn xa xỉ khi trên bàn ăn hầu như chỉ toàn rau với nhiều dạng chế biến. Dù là đất nước nắng nhiều hơn mưa nhưng thức ăn của họ được chế biến rất cay.

Gọi nhau bằng những nụ hôn gió

Người Myanmar có một sở thích mà nhiều nơi cần học hỏi, đó là người dân khắp đất nước này dù ở vùng quê hay thành thị đều thích đọc báo. Đi đâu cũng thấy người dân cầm trên tay tờ báo. Họ cho rằng, chỉ có đọc báo mới có thể nắm bắt được tình hình đất nước và qua đó cũng học hỏi được nhiều thứ. Tuy nhiên, một lý giải khác của người hướng dẫn viên, sở dĩ người dân nơi đây thích đọc báo vì rất ít nhà sử dụng tivi. Tại Myanmar, rất nhiều vùng vẫn chưa có điện. Hầu như trên tất cả các vùng từ thành thị đến nông thôn ở Myanmar, mạng wifi, internet rất yếu, có nhiều nơi không có. Do đó, kênh thông tin được ưa chuộng nhất vẫn là báo chí.

Có một điều mà người dân Myanmar tự hào hơn bất lỳ một quốc gia nào, đó là người dân rất thân thiện và mến khách. Một du khách phương xa như tôi, chẳng hề quen biết họ là ai, nhẽ ra họ phải nâng giá thành để kiếm lợi từ khách “một lần” như tôi. Thế nhưng, cô tiêu thương thân thiện và quý khách đến nổi khi tôi mua một món hàng đã có giá sẳn dù không mang đủ tiền họ vẫn bán kèm theo nụ cười đầy thiện cảm. Tôi cũng đã nghĩ đến việc có thể món hàng họ nâng giá cao nên khi bán cho tôi giá thấp họ vẫn rất lời. Tuy nhiên, tôi đã sai khi nghĩ như thế, ở Myanmar hàng hóa bán ra đều có giá thực và họ không thách giá.

Một người Việt Nam sinh sống tại Myanmar nhiều năm cho tôi biết, tiểu thương nơi đây họ sẵn sàng cho khách nước ngoài một món đồ mà không lấy tiền. Đây cũng là lý do khiến du khách cảm thấy hạnh phúc khi đến với Myanmar. Dù ở bất kỳ nơi đâu trên đất nước Myanmar, người ta không khó để thấy được những nụ cười trao nhau trong giao tiếp. Thật không sai khi có ý kiến cho rằng, Myanmar một đất nước cổ kính mà hiện đại, độc đáo trong những thứ bình thường nhất. Chẳng thế mà, dù mới đến Myanmar một ngày nhưng tôi có cảm giác như không mấy xa lạ. Thế nên, kết thúc vài ngày vòng quanh Myanmar, khi về nước tôi thấy lòng bâng khuâng, nhớ nhung.

Trong khi đó, Anh bạn đi cùng tôi thốt lên rằng, giá như những điều tốt đẹp nhất ở Myanmar ta gom hết về Việt Nam thì thật tuyệt vời. Điều này để nói rằng, ấn tượng một Myanmar trong lòng du khách thật đẹp đẽ đến nhường nào. Từ đây, lòng tôi chợt nghĩ, không biết những du khách nước ngoài khi đến Việt Nam, họ ra về với những gì động lại. Để rồi, tôi thầm hy vọng họ cũng sẽ như tôi yêu quý và nhớ nhưng Việt Nam như tôi khi về nước. Tuy nhiên, để có được những tình cảm đó trong lòng du khách, tôi lại mơ ước một Việt Nam duy trì mãi văn hóa mến khách và không còn nạn cướp giật, một hình ảnh xấu trong lòng du khách.

Nơi cả phụ nữ và đàn ông đều chung sở thích nhai trầu

Tại Myanmar, hầu hết phụ nữ và đàn ông đều nhai trầu. Chúng ta dễ dàng bắt gặp những cô cậu thiếu niên cho đến các cụ già luôn nhai trầu trong miệng trừ khi ăn cơm. Họ nói vui với du khách rằng, trầu như một thứ kẹo cao su mà nước ngoài vẫn thường nhai. Hầu hết những người nhai trầu họ nuốt luôn nước và ít nhổ ra ngoài như ta vẫn thường thấy ở Việt Nam.

 

Bạn đang đọc bài viết Myanmar: Người da đen dùng... kem chống nắng, gọi nhau bằng "nụ hôn gió" (kỳ cuối) của Báo điện tử Công lý Xã hội. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglyxahoidientu@gmail.com, Hotline 096.535.2929

Võ Đoàn